Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

bất ngờ, muốn anh ta phải ngưỡng mộ tôi. Nhưng đó không phải là điều mà Tưởng sư phụ nói đến sự “tồn tại”.
Ý của anh muốn nói, tôi vẫn còn yêu Sở Mộng Hàn?
Không, tôi không còn yêu anh ta, từ lâu đã không còn yêu anh ta nữa...
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh đang ngồi bất động, ánh mắt không chuyển nhìn chằm chằm vào tôi, chờ tôi trả lời.
“Tưởng sư phụ, không phải giống như anh nghĩ đâu!”
Anh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi dài, dường như phải đấu tranh rất lâu, anh ấy mới thành thực nói với tôi: “Đồng Đồng, thực ra, từ lâu anh luôn muốn được chăm sóc cho em!”
Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn đăm đăm, một dòng cảm xúc mơ màng đang lưu động trong đó, khiến tinh thần của anh càng thêm dịu dàng mê hồn.
Tim tôi đập nhanh đến loạn nhịp. Đây có phải là đang biểu hiện với tôi không?
Anh không nói yêu tôi, mà lại dùng từ “chăm sóc”, tôi nên hiểu nó như thế nào đây?
“Đồng Đồng, em là một cô gái tốt, độc lập, kiên cường, nhưng chính vì em như vậy, nhiều khi khiến cho người khác càng đau lòng hơn. Câu nói này anh đã giữ trong lòng rất lâu rồi, hôm nay anh sợ nếu không nói ra, sau này sẽ phải hối hận.” Anh nói rất chậm, rất nhẹ, nghe như trong tai tôi đang tê dại ngây ngất, khiến mặt tôi bất chợt nóng bừng lên. Trước mắt hiện ra những hình ảnh mờ ảo đã xảy ra trong mấy năm nay, anh đã giúp đỡ tôi từng chút một, giống như không lưu tâm việc gì đó, nhưng đó có phải là sự “chăm sóc” mà anh ta nói đến không?
Trong lòng tôi đột nhiên thấy căng thẳng, thấp thỏm.
Tưởng sư phụ bất luận là ở phương diện nào cũng luôn là nột người đàn ông tốt, rõ ràng là yêu tôi, nhưng suốt bao nhiêu năm nay chỉ luôn âm thầm quan tâm, giúp đỡ tôi, giống như một người thầy tốt, một người bạn hiền, luôn luôn bên tôi để bảo vệ.
Ba năm, thời gi­an tốt đẹp của đời người con gái có thể có được bao nhiêu lần ba năm đây?
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, một phía bên mặt lại cảm thấy hơi thở nồng ấm của anh đang phả vào gò má tôi.
Khoảng cách của chúng tôi lúc này, đã rất gần kề, dường như chỉ cần một động tác rất nhẹ thôi, môi anh sẽ chạm vào má tôi.
Tôi không dám động đậy, lại cảm thấy hơi thở của anh bất ngờ trở nên nồng nàn hơn. Tôi nhìn thật rõ hàng lông mi dày trước mắt anh, sống mũi cao, đôi môi dày, còn cả đôi mắt sâu thẳm nữa... và cả tình ý nồng nàn trong đáy mắt anh. Màn đêm bỗng trở nên ấm áp hơn.
Tôi đoán lúc này anh ấy định làm gì, muốn cách xa ra một khoảng, nhưng môi anh đã đặt xuống tôi. Chỉ là tôi đã né tránh, nên môi anh đã chạm lên má phải tôi.
Sau đó, không cho tôi kịp phản ứng, cả cơ thể tôi bị anh ôm trọn trong lòng. Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng.
Cả thế giới như ngừng lại trong giây phút đó. Khoảng cách mà anh luôn duy trì với tôi trong suốt ba năm nay, dường như lúc này đã bị anh kéo lại chỉ còn vài giây. Tôi muốn đẩy anh ra,nhưng anh lại ôm tôi thật chặt, tôi chỉ có thể nép thân mình vào ngực anh, và đặc biệt cảm thấy trái tim anh đang đập rất mạnh.
Lần này, anh không hề do dự nữa, cúi thấp đầu, hôn thật sâu lên hai môi tôi. Một cảm giác xưa cũ kích thích tôi, chìm đắm, lưỡi của anh và tôi đã quấn lấy nhau cùng nhảy múa trong miệng tôi.
Tôi bắt đầu đấu tranh, tay anh vòng ôm lấy eo tôi ngày càng chặt, môi anh không ngừng mơn trớn, dường như hận một nỗi không thể nuốt tôi vào trong cơ thể anh vậy, cứ dần dần như vậy, dưới sự dẫn dắt của anh, tôi quên mất cả sự đấu tranh của mình.
Đúng khi tôi cảm thấy hơi thở thật khó khăn, thì môi anh tách rời khỏi môi tôi.
“Đồng Đồng...” Trong giọng nói của anh vẫn mang chút áy náy, còn có cả sự nuối tiếc không nỡ dứt ra.
Tim tôi nhảy loạn cực độ, chỉ có vài giây biến hóa, khiến khoảng cách giữa tôi và anh đã hoàn toàn thay đổi, tôi nghĩ tạm thời tôi vẫn chưa có cách nào đáp ứng được.
Thời gi­an không đúng, địa điểm cũng không đúng.
Tâm trí hỗn loạn, mọi thứ đều hỗn loạn.
Tôi cúi đầu giấu lên hai đầu gối, cái loại cảm giác này khiến tôi có chút gì đó như không biết mình đã sai. Tôi thấy tôi đối với Tưởng sư phụ luôn luôn là sự ngưỡng mộ, dù sao đã thành người xa lạ với Sở Mộng Hàn từ lâu, vậy tôi bây giờ có nên tháo bỏ những nút thắt trong tim mình, bắt đầu một tình cảm hoàn toàn mới không?
Cuộc phẫu thuật của bố tôi được tiến hành rất thuận lợi, khi chúng tôi quay về tỉnh A, cũng đã là sáng sớm của hai ngày sau. Trong hai ngày vừa qua, Tưởng sư phụ luôn ở bên cạnh tôi. Trước khi đi anh còn góp ý với mẹ tôi, hi vọng bố tôi sẽ đến thành phố A để làm một đợt xét nghiệm tổng thể, rõ ràng là ở đó điều kiện y tế tốt hơn ở tuyến huyện rất nhiều.
Nghe như vậy, mẹ tôi cười rạng rỡ như hoa nở, nói chờ vài ngày cho bố tôi nghỉ ngơi, rồi sẽ cùng nhau lên thành phố A.
Hiển nhiên, trong lòng mẹ tôi đã chấp nhận Tưởng sư phụ rồi, nhưng nếu biết tôi vẫn chưa làm xong thủ tục ly hôn với Sở Mộng Hàn, thì tôi thực sự sợ mình sẽ bị mẹ đánh chết mất.
Đến thành phố A, tôi vội vàng trở về nhà, sau khi tắm rửa xong, cách giờ đi làm vẫn còn một tiếng. Hôm qua, khi còn ở dưới quê, tôi đã nhận được cuộc điện t