Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.

ng!”
Để ông chủ đưa tôi đi, điều này thật không thể chấp nhận được.
“Cũng vừa may tôi sẽ đi về phía đó, một người có thể trở thành nhân viên kinh doanh xuất sắc, không nên có dáng vẻ loay hoay hoảng hốt như cô được.”
Nói rồi Chu Chính trộn cả cơm và thức ăn lại, và liền mấy miếng xong xuôi, dùng khăn ăn lau miệng sạch sẽ, kết thúc bữa ăn trưa. Sau đó anh ta đứng dậy, đi ra phía cửa phòng ăn, tôi đang do dự không biết có nên đi theo anh ta không, thì anh ta đã đi khá xa rồi, quay lại chau mày nhìn tôi.
Ăn cơm nhanh, đi cũng nhanh, nói một là một hai là hai, đó chính là ông chủ mới quen nhất của tôi.
Ô tô đi vào trung tâm thì bắt đầu bị tắc đường liên tục, khi đến được bệnh viện thì đã là 1 rưỡi chiều.
Tôi có chút lo lắng không yên, Chu Chính lại nói: “Bố mẹ nằm viện là chuyện lớn, ngày mai đến phòng nhân sự làm giấy nghỉ phép, hôm nay không cần phải về công ty nữa.” Tôi cảm ơn anh ta một cách cảm động, một ông chủ thấu tình như vậy, tin chắc rằng sẽ có rất nhiều nhân viên đều muốn hy sinh cuộc đời cho công ty.
Tôi gọi điện cho mẹ tôi, đang định bước đi lên tầng 5 nơi phòng bệnh, vô tình quay đầu lại, qua tấm kính trong suốt của bệnh viện, tôi nhìn thấy ông chủ của tôi Chu Chính và một người đàn ông cao ráo đẹp trai nói chuyện rất thân mật. Đúng là một năm đen đủi, tuyệt đối là vận hạn đen đủi, cái dáng người đó nếu có chìm trong biển người nhộn nhạo tôi cũng có thể nhận ra anh ta ngay lập tức.
Chẳng phải Sở Mộng Hàn kia đứng đó sao?
Anh ta, anh ta, anh ta và Chu Chính quen nhau sao? Cái dáng vẻ quen thuộc đó, không giống như sự lạnh lùng khách sáo xa cách với Chủ tịch Hiếu Thiên – Trần Mạc Nhiên, hai bọn họ càng giống như những người anh em lâu ngày không gặp, chỉ còn thiếu nước ôm chầm lấy nhau thôi.
Nhưng một phút sau tôi lại phát hiện ra, không có “bi kịch” cực độ, mà chỉ là càng “bi kịch” hơn. Chu Chính cất xe xong đi cùng với Sở Mộng Hàn vào trong đại sảnh của bệnh viện.
Tôi cố tình không đi thang máy, một mình leo đường bộ lên tầng. Đến tầng 5, tim tôi vẫn thình thịch đập liên hồi.
Hỏi cô y tá trực ở bàn tư vấn thông tin, tôi tìm đến phòng thứ tư bên cánh tay phải, đẩy cửa bước vào, Tưởng sư phụ đang nói chuyện rất nhỏ tiếng với mẹ tôi, bố tôi đã nằm trên giường và ngủ rồi.
Đây là một phòng đơn, điều kiện rất tốt, tôi biết bệnh viện này là nơi to nhất, quyền uy nhất trong thành phố, dù là ngày lễ gì trong năm, hàng ngày đều đông nghịt người đến khám bệnh. Nếu muốn đặt một phòng đơn như thế này chắc chắn chẳng phải là chuyện đơn giản. Xem ra Tưởng sư phụ nhất định quen người có địa vị trong bệnh viện.
“Đồng Đồng, sao con không đến cùng với Tiểu Tưởng? Con có vẻ còn bận hơn cả lãnh đạo?” Tiểu Tưởng sao? Lần đầu gặp mặt vẫn còn gọi người ta là lãnh đạo Tưởng, bây giờ gọi thẳng là Tiểu Tưởng rồi?
Tôi mím môi, đặt túi xách xuống, giận dỗi trả lời: “Mẹ, Tưởng sư phụ rất bận, sao mẹ không gọi trực tiếp cho con?”
“Tại điện thoại của con gọi mãi không được, mẹ đương nhiên chỉ còn biết gọi cho Tiểu Tưởng thôi. Hôm qua, Tiểu Tưởng đã đặt xong phòng cho bố con, sao cậu ấy không nói gì với con à?”
Tôi ngượng ngùng nhìn Tưởng sư phụ, thế này là thế nào nữa, mẹ tôi và anh ấy đơn phương liên lạc với nhau, xong xuôi rồi biến tôi thành như người ngoài cuộc vậy.
Tôi bặm môi lại, chẳng để ý đến mẹ tôi nữa, chỉ nói chuyện với Tưởng sư phụ: “Tưởng sư phụ, cảm ơn anh!”
“Đồng Đồng, uống chút nước đi!” Anh ấy vừa nói, vừa nhìn tôi cười cười.
Vì trong lúc học đào tạo, điện thoại của tôi luôn tắt máy. Tôi vẫn chưa nói với mẹ chuyện tôi xin thôi việc, nếu để bà biết tôi đã bỏ công việc có thu nhập ổn định, đi làm công việc kinh doanh thì dù có một trăm cái miệng cũng không thể giải thích nổi cho bà hiểu.
Tưởng sư phụ biết tôi vẫn chưa nói với gia đình chuyện mình nghỉ việc, cho nên cũng không tự tiện thông báo với họ. Nói chung Tưởng sư phụ là người rất thấu đáo.
Tôi đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe thấy có người nói: “Căn phòng này thực không đến nỗi nào.” Cái giọng nói này sau ba năm mới lại một lần nữa vang lên bên tai tôi, vẫn cái sức tổn thương mạnh mẽ như ngày xưa.
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc mình tê dại, lông tơ khắp người như đều dựng đứng hết lên. Tiếng nói đó đúng là tiếng của mẹ Sở Mộng Hàn, mẹ chồng tôi. Mái tóc của bà vẫn búi cao không một sợi nào rối, quần áo mặc trên người không một nếp nhăn, khi nói chuyện lúc nào cũng dùng một tay để đỡ lấy cặp kính trên sống mũi.
Tôi có cảm giác như làm sai điều gì đó nên lòng phấp phỏng, bất giác lùi vài bước về phía sau. Mẹ tôi đứng một bên nói tiếp lời, “Đúng vậy, đây là bạn trai của Đồng Đồng nhờ người đặt giúp, rất nhiều cán bộ cao cấp đều xếp hàng phía sau không vào ở được đâu! Khuôn mặt mẹ tôi kiêu ngạo, mỗi một từ một chữ dùng đều lên giọng.
Không chịu nổi hai con người hễ gặp nhau là không khí như nặng mùi đao kiếm chém nhau, tôi căng da đầu nói to: “Bác gái!”
Bà ấy nhìn tôi một cái rất khinh thường, mí mắt không hề hạ thấp xuống, ánh mắt lại trực tiếp chiếu thẳng lên người Tưởng sư phụ. Mẹ tôi thấy


Old school Easter eggs.