Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.

làm anh tổn thương sâu sắc. Rốt cuộc, lòng tự tôn của người đàn ông quan trọng hơn tất cả mọi thứ, huống hồ lại là một người đàn ông xuất sắc như vậy.
Càng xúi quẩy hơn, ông chủ mới của tôi là Chu Chính cũng lại có mặt ở đây lúc này. Tôi nghĩ bất luận là một ông chủ như thế nào, đều không muốn nhân viên của mình có một đời sống cá nhân hỗn loạn như vậy?
Anh ta và Sở Mộng Hàn nhất định là rất thân thiết, nếu không cũng không thể đến thăm mẹ của Sở Mộng Hàn. Mối quan hệ như thế này, tôi liệu còn có thể tiếp tục ở lại Vĩnh Chính để làm việc sao?
Câu nói đó của Thẩm Hân Hân đột nhiên vang lên trong tai tôi: “Sở Mộng Hàn ba năm trước đã khiến cậu không còn gì cả, bây giờ sau ba năm anh ta trở lại, cậu không nên vì anh ta mà lại mất hết tất cả.”
Cuối cùng tôi nuốt nước mắt, chiếu ánh nhìn về phía người mà tôi đã từng yêu, từng hận, người đã từng khiến tôi hạnh phúc, lại cũng luôn mang đến cho tôi sự tổn thương vô hạn.
“Sở Mộng Hàn, nếu anh là đàn ông, hãy lập tức ly hôn với tôi đi!” Tôi cắn chặt môi, vừa khóc vừa nói. Vai của Sở Mộng Hàn run run, đón nhận ánh mắt hiểu nhầm của mẹ anh ta trước câu nói của tôi, thở một hơi thật dài, nói một cách khó khăn: “Mẹ, là con mãi không đồng ý ly hôn, mẹ hiểu lầm Đồng Đồng rồi.”
Không khí trong phòng trở nên ngưng đọng.
“Đến bây giờ con vẫn bênh vực cô ta, con…” Nói rồi bà hằm hằm tức giận bỏ đi.
“Cút! Tao không có đứa con gái mất mặt như mày…” Mẹ tôi đau đớn xông đến hét một câu vào mặt tôi, trừng mắt nhìn xuống bố tôi đang nằm trên giường bệnh, rơi nước mắt mà nói nhẹ hơn: “Sao tôi lại có đứa con kém cỏi như vậy chứ…”
Tôi lau khô nước mắt trên mặt, xoay người đi ra ngoài, chạy một mạch xuống vườn hoa dưới lầu, hít thật sâu không khí bên ngoài, ngẩng đầu nhìn lên trời xanh, nghĩ đến tương lai của tôi, dường như chỉ còn lại sự ngượng ngùng và mịt mù.
Đột nhiên tôi cảm thấy sau lưng mình có người giữ chặt vai tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền vào người tôi, tôi quay đầu lại nhìn, Tưởng sư phụ nhìn tôi cười ấm áp.
“Tưởng sư phụ, xin lỗi anh!” Tôi nói một cách rất chân thành.
“Đồng Đồng, không cần phải xin lỗi anh, mỗi người đều có những bí mật của riêng mình. Anh rất may mắn, Sở Mộng Hàn không biết mà trân trọng em, nên anh mới có cơ hội theo đuổi em. Em luôn khép kín mình, khi em vẫn còn chưa thực sự yêu anh, sao anh lại có thể bắt em hé mở vết thương trong lòng mình cho anh thấy được chứ?” Lúc này biểu lộ của Tưởng sư phụ thật vô cùng vui vẻ. Dưới ánh mặt trời trên khuôn mặt anh phản chiếu ánh hồng hào rực rỡ, không phẫn nộ, rõ ràng là một biểu cảm rất nhẹ nhàng.






Sao Tưởng sư phụ lại có thể đối xử tốt với tôi như vậy chứ?
Không để tôi phải nói thêm điều gì, anh để tôi ngả vào lòng mình, giống như tôi là người yêu của anh mấy năm nay rồi vậy, làm chỗ dựa cho tôi, an ủi tôi. Có thể tôi thực sự rất mệt mỏi, nên lần đầu tiên tôi đã dùng tay ôm lấy eo lưng anh.
Khi tôi từ từ ngẩng đầu lên khỏi vai anh ta, lại nhìn thấy Sở Mộng Hàn đang từng bước từng bước hướng về phía tôi.
“Tôi có chuyện muốn nói với cô!” Giọng nói của anh ta có chút run rẩy.
Tưởng sư phụ buông tôi ra, vỗ nhẹ lên vai tôi, “Đồng Đồng, anh chờ em ở đằng trước nhé!”
Sau khi ly hôn, tôi cũng rời khỏi Công ty Vĩnh Chính. Mẹ tôi vẫn chưa hết tức giận, nhìn thấy tôi là hằm hằm, bệnh tình của bố tôi cũng rất ổn định, nhưng vẫn còn phải nằm viện điều dưỡng thêm một thời gi­an nữa. Theo đề nghị của Tưởng sư phụ, tôi để em gái tôi từ quê lên, hàng ngày ở trong căn nhà thôi thuê nấu cơm cho mẹ tôi. Còn tôi ngày thứ ba sau khi ly hôn, Tưởng sư phụ đã xin nghỉ và đưa tôi đi Hải Nam.
Tôi biết, anh muốn mang đến cho tôi một khởi đầu hoàn toàn mới.
Đáng tiếc là ra khỏi nhà không thuận lợi, chúng tôi đến Hải Nam đã hai ngày mà trời cứ mưa mãi. Cuối cùng hôm nay mới may mắn nhìn thấy bầu trời xanh trong, mặt trời vàng tươi.
Tôi mặc một bộ áo tắm hoa nhỏ mang phong cách miền Nam. Bộ áo tắm này là bộ liền quần, không phải là biki­ni hai mảnh, nhưng ở giữa lại để lộ ra cái bụng nhỏ và cái rốn phẳng phiu của tôi, bên dưới nhìn lên giống như là chiếc quần siêu ngắn, nói chung không quá lộ liễu.
“Đồng Đồng, em đẹp thật đấy.” Phía sau Tưởng sư phụ, nước biển xanh biếc vươn đến tận chân trời, trời và biển cùng một màu, mặt trời màu vàng chiếu từng tia nắng nhỏ lên trên bãi biển giống như là những sợi vàng vụn vậy.
Trên cổ anh ta đeo một chiếc máy ảnh, một cơ thể hoàn mỹ dưới ánh mặt trời, trông anh giống hư là nhân vật trong thần thoại Hy Lạp vậy.
Khi tôi nhìn anh, anh đã chạy đến kéo lấy tôi, từ phía sau cầm một vòng hoa đội lên đầu tôi.
Khi vừa mới đến bờ biển, có nhiều người đeo trên cánh tay rất nhiều vòng hoa tự làm để bán cho khách du lịch, tôi cũng bị thu hút nên nhìn ngắm khá lâu, không ngờ một chút biểu hiện nhỏ như vậy mà cũng bị Tưởng sư phụ chú ý.
Tưởng sư phụ thực sự đối với tôi quá tốt, ba năm nay, từng chút từng chút một, tích lũy lại, để đến hôm nay tôi mới thực sự hiểu được, k