XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.

hông phải là cái gì khác, mà là đầy tình yêu thương. Vị thần vận mệnh đối với tôi có lẽ cũng có chút thiên vị, nếu không, tôi có khả năng gì, có đức hạnh gì, lại có thể được một người đàn ông ưu tú như vậy âm thầm yêu tôi suốt ba năm qua.
Hai ngày trời mưa trốn ở trong phòng, tôi cũng không thấy buồn chán, gửi đi rất nhiều thư xin việc, nhân tiện cũng tìm thấy nhiều thông tin thuê nhà ở trên mạng nữa.
Căn phòng nhỏ tôi đã ở suốt mấy năm nay, tuy vẫn còn một chút nuối tiếc, nhưng tôi đã quyết định sẽ không tiếp tục ở đó nữa. Tưởng sư phụ một mình ở trong một căn hộ chung cư gồm ba phòng, anh ấy nói, trong đó có một phòng luôn luôn trống, có thể cho tôi mượn để ở, nhưng bị tôi cự tuyệt. Không biết có phải là vì câu nói châm chọc của mẹ Sở Mộng Hàn nói tôi là “Sống thử hồi đại học” không, tôi nghĩ tôi cũng không có cách nào sống cùng với bất kỳ một người đàn ông nào trước khi kết hôn nữa.
Đang nghĩ như vậy, nghe thấy Tưởng sư phụ nói: “Đồng Đồng, anh đến chụp ảnh cho em nhé!” Nụ cười của anh ta thật tươi tắn, tiếng máy ảnh vang lên rất nhanh, khi lấy ảnh đưa cho tôi, tôi nhìn thấy một “thiếu nữ” trong tấm ảnh, tóc dài bay bay, một đôi mắt to nhìn về phía trước, cách ăn mặc như vậy có chút phong vị của sự tinh tế thanh lịch.
“Thiếu nữ” đó là tôi ư? Sao nhìn không giống một phụ nữ đã ly hôn vậy nhỉ. Đưa cho tôi xem ảnh, Tưởng sư phụ cười rất tươi, cầm máy ảnh chạy về phía trước.
Nói theo cách của mẹ tôi, tuổi thanh xuân quý giá nhất của tôi đã qua đi rồi, nhưng tôi lại chưa bao giờ nhận thấy điều đó, cái tính cách cứng đầu không chịu thua ai của tôi, hoàn toàn thừa hưởng từ mẹ tôi. Tôi luôn luôn cảm thấy cuộc sống của tôi sẽ chẳng bao giờ trôi đi một cách vô vị như vậy, dựa vào sự cứng rắn của bản thân, nhất định có thể đem lại cho gia đình tôi một cuộc sống tốt hơn.
Lúc này, Tưởng sư phụ đã đến gần bám vào vai tôi, một giây sau, tôi lại nghe thấy tiếng máy ảnh kêu lên, lúc đó mới biết hóa ra anh ta nhờ một cậu thanh niên, chụp cho chúng tôi một bức ảnh chung.
Ôi trời, một bức ảnh của đôi nam nữ thân mật hiện ra.
Tâm trạng của Tưởng sư phụ vui mừng đặc biệt, kéo lấy tay tôi chạy ra bờ biển, kiêu ngạo như một thanh niên mới yêu lần đầu vậy. “Sau này không được gọi anh là Tưởng sư phụ nữa, gọi anh là Nhược Phàm!” Trong mắt anh đầy ắp sự hy vọng.
Tôi cười rồi gật gật đầu, cùng anh ngồi xuống bãi cát. Gió của biển, thật mềm mại, sóng biển xanh như ốc đảo khiến lòng tôi như mở rộng hơn.
Tất cả mọi thất vọng trong cuộc đời khi đứng trước biển đều trở thành nhỏ bé và vô nghĩa.
“Đồng Đồng, bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ anh thấy em thực sự vui vẻ như vậy!” Anh ấy nhìn tôi cười thật ấm áp, khuôn mặt như viết hai chữ chân thành và nghiêm túc thật rõ.
Tưởng sư phụ lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng trong tình cảm lại đa cảm như một cậu thanh niên vậy, ba năm nay, trong công việc chúng tôi có rất nhiều cơ hội để ở riêng với nhau, nhưng ngay cả việc cầm tay tôi anh ấy cũng chưa bao giờ cố ý lấy một lần, càng không nói đến chuyện nói những lời ngọt ngào như vậy. Tuy tôi cũng đã từng nghi ngờ, nhưng anh ấy đã che dấu tình cảm của mình quá sâu kín, khiến cho suy nghĩ lo lắng hoài nghi của tôi hoàn toàn tan biến.
“Nhược Phàm, em chưa bao giờ biết anh lại thích em.” Tôi nói một cách chân thành.
Mặt anh ấy hơi đỏ hồng, sau đó lại nhìn tôi trìu mến: “Đồng Đồng, em không biết được trước đây em khép bản thân mình thực sự kín, anh cũng đã tận mắt chứng kiến em cự tuyệt một cách không do dự vài người đồng nghiệp nam rồi, sau đó, cho dù người ta có ý muốn sống chung với em, em không luôn luôn từ chối. Cho nên, anh sợ để em nhìn ra, cũng có thể sẽ phải nhận sự đối xử giống như những anh đồng nghiệp kia.”
“Em có như vậy thật sao?” Lại đến lượt tôi đỏ mặt. Có điều nghĩ kỹ lại, anh ấy nói cũng không có sai, nếu ba năm trước, anh ấy biểu lộ với tôi, tôi nghĩ cũng sẽ gặp phải sự cự tuyệt giống như vậy của tôi mà thôi.
Không phải anh ấy không tốt, mà là tôi khi đó chưa nghĩ đến việc bắt đầu một tình cảm mới. Nhưng bây giờ, tôi đã quyết tâm làm lại từ đầu, tuy tôi không còn có thể yêu ai đó giống như năm xưa tôi đã yêu nữa, nhưng tôi nghĩ rồi sẽ có một ngày tôi bước ra từ trong gi­ai đoạn tăm tối này, đem tất cả tình yêu trong trái tim mình trao cho người đàn ông thực sự yêu thương tôi.
“Nhược Phàm, có thể nói với em về hoàn cảnh gia đình anh không?” Tình yêu cũng có thể bắt đầu từ việc tìm hiểu một người nào đó.
Nghe thấy tôi nói câu này, anh hơi sững người, ánh mắt nhìn tận cuối chân trời, đồng thời như tắt hết tất cả những nụ cười.
Đây là lần đầu tiên, tôi nghe thấy chính miệng anh nói về gia đình mình. Hóa ra bố mẹ anh là quan chức cao cấp trong tỉnh, mẹ anh là hiệu trưởng một trường đại học. Bố anh lúc nào cũng bận rộn, anh trưởng thành từ nhỏ bên cạnh ông nội anh. Sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm được hai năm, ông anh chết, anh liền một mình đi du học chuyên sâu ở nước ngoài. Sau khi về nước, anh không trở về nhà, mà một mình đến làm việc ở thành phố A.
“Đồng Đồng, em biết không, Anh