Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.
ần một công việc nào cả, chuẩn bị lấy chồng làm phu nhân được rồi?”
Hiểu lầm của anh ta càng khiến tôi thấy đau lòng, “Chu Tổng, lần này anh nói sai rồi, từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi lại cần một công việc như lúc này. Với một người có thân phận và địa vị như anh, có thể không bao giờ cảm nhận được, đối với tôi mà nói, một công việc có ý nghĩa như thế nào!”
Lúc này biểu hiện của Chu Chính lại hoàn toàn thay đổi thành một biểu hiện khác, vô cùng chân thanh, anh ta nói tiếp: “Một cơ hội có thể thay đổi cuộc đời mình, nhưng cơ hội trong cuộc đời mỗi con người đều rất có hạn, rất nhiều người đã không biết nắm bắt lấy nó, chỉ vì cơ hội luôn luôn có biểu hiện bên ngoài rất xấu xí, khiến cho mọi người không để ý đến mà bỏ qua nó.”
“Anh đang giữ chân tôi à?” Tôi cảm thấy có chút khó tin.
Anh ta không hề do dự gật đầu, “Đúng vậy, tôi luôn cảm thấy cô không nên từ bỏ công việc này nhanh như vậy. Nếu cô thực sự muốn bắt đầu lại từ đầu, thì phải từ trong tâm tưởng của mình, cô phải nhìn nhận đơn giản một số vấn đề, cố gắng trốn chạy chẳng có nghĩa lý gì hết. Huống hồ, cứ cho là cô tìm được một công việc mới, liệu có đảm bảo là không có người mà cậu ấy quen biết không? Công việc của nhân viên kinh doanh hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của bản thân để đạt được thu nhập, cô đang thay tôi kiếm tiền, chứ không phải tôi trả lương cho cô. Nếu cô không thể vượt qua được kỳ sát hạch, tự khắc sẽ bị công ty đào thải. Còn nữa, khi một người bị mất đi nguồn thu nhập, cũng có thể có rất nhiều phán đoán sai lầm. Tôi cảm thấy cô nên ở lại!” Nói xong, trong mắt anh ta chỉ còn lại những biểu cảm mời mọc rất chân thành.
Anh ta đúng là một cao thủ trong đàm phán, giờ đây tôi thực sự là rất cần một công việc. Đặc biệt là trong câu nói của mẹ tôi hôm nay, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thật nhiều tiền, để thay đổi cuộc sống của mình, khiến nó trở nên tốt hơn.
Tôi im lặng rất lâu, cũng không cố cự tuyệt sự níu kéo của Chu Chính nữa, chính thức trở thành một nhân viên của Công ty Vĩnh Chính.
*
Buổi tối, Tưởng Nhược Phàm lái xe đến đón tôi, sau khi lên xe, anh đưa cho tôi một cuốn album ảnh. Tôi mở ra xem, đương nhiên là ảnh chúng tôi chụp cùng nhau ở Hải Nam.
“Anh đã rửa xong nhanh vậy à?” Tôi lật xem từng tấm hình một, bên trong là ảnh chúng tôi chụp chung tại các điểm du lịch, cũng có mấy bức tôi chụp một mình.
“Anh muốn để vào trong album để mọi người trong nhà anh có thể xem!”
Tôi gập cuốn album lại, có thể đoán đc suy nghĩ trong đầu anh ấy. “Nhược Phàm, có phải anh lo lắng bố mẹ anh không chấp nhận em không?” Vì đang lái xe, mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, sự im lặng khiến cho không khí trong xe có phần ngột ngạt.
Anh ấy dừng xe lại, gọi tên tôi, giống như có một chuyện gì đó rất quan trọng cần nói với tôi, nhưng lại không biết nói như thế nào vậy.
“Nhược Phàm, anh sao vậy?” Tôi chau mày hỏi.
Rất lâu sau anh ấy mới hít một hơi thật sâu, hỏi tôi: “Đồng Đồng, nếu thái độ ban đầu của bố mẹ anh không được thân thiện như em tưởng tượng, em không được từ bỏ nhé?”
Khi anh nói câu này, tôi nhìn thấy một sự cẩn thận xưa nay chưa từng có, dường như tình cảm giữa chúng tôi mong manh đến nổi như bong bóng xà phòng vậy, có thể dễ dàng bị vỡ bất kỳ lúc nào.
Biểu cảm của anh chỉ khiến tôi cảm thấy đau lòng, một người đàn ông xuất sắc như vậy, chỉ vì thích tôi, mà giờ đây trở thành thận trọng như vậy. Tôi biết, anh thực sự yêu thương tôi, muốn mang lại cho tôi một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng càng như vậy, tôi càng không muốn lừa dối anh hơn.
“Nhược Phàm, em biết, một gia đình giống như gia đình anh nếu chấp nhận một người phụ nữ đã ly hôn như em là một điều rất khó khăn. Hơn nữa, anh lại thực sự muốn em được hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc có đôi khi không phải chỉ là chuyện của hai người, bố mẹ là người cho chúng ta sinh mạng này, hôn nhân có thể chọn lựa, nhưng bố mẹ thì không thể chọn lựa được. Nếu hôn nhân của hai chúng ta không có được sự chúc phúc của bố mẹ sinh thành, thì hạnh phúc này, chắc chắn đã có khiếm khuyết, thậm chí còn không thể bền lâu được. Cuộc hôn nhân lần trước của em chính là một minh chứng… Em không muốn vì em mà anh bị kẹt giữa sự khó dễ của bố mẹ, em chỉ muốn mình bước vào một cuộc sống mới thật bình lặng”.
Nếu là trước kia, tôi nhất định vì tình yêu mà kháng cự lại tất cả, thay đổi tất cả, nhưng bây giờ tôi không còn sức lực dư thừa nữa. Anh nhìn biểu cảm của tôi đang dần dần rơi vào đơn độc, lập tức ngắt lời tôi, “Đồng Đồng, chỉ là anh nói nếu như thôi, em đừng lo lắng, anh sẽ xử lý ổn thỏa!”
Chớp mắt, tôi đã làm việc ở Vĩnh Chính nửa tháng. Tôi lại tiếp tục tiếp nhận công việc của nhân viên phòng kinh doanh của công ty. Giám đốc bộ phận Lý Phong đưa cho tôi danh sách khách hàng, đồng thời giải thích phân tích tỉ mỉ chi li cho tôi.
Những khách hàng này đều là khách hàng có quan hệ kinh doanh với Vĩnh Chính. Có công tu hàng năm mang lại lợi nhuận cho Vĩnh Chính tới vài triệu, thậm chí vài trăm triệu, có những công ty lại chỉ có vài chục nghìn. Nhưng doanh ng