Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.

chẳng có ước vọng hay hoài bão gì to tát, chỉ muốn tìm một người phụ nữ mà anh thích, sống một cuộc sống yên ổn qua ngày. Tình cảm giữa bố mẹ anh đều không tốt, bề ngoài họ biểu hiện tôn trọng nhau như khách, nhưng đằng sau lại là một cuộc hôn nhân lạnh lùng xa cách, lúc nào cũng là ác mộng đối với anh. Còn em chính là người con gái mà anh luôn yêu thương, anh hy vọng có thể chăm sóc cho em, có thể cùng em sống đến bạc đầu.”
Tôi quay lại nhìn anh, nhìn vào mắt anh mà nói: “Nhược Phàm, em từ chối người khác, không phải vì em lạnh lùng thanh cao, mà vì trong lòng em vẫn chưa thể khiến em có thể tiếp nhận một người đàn ông khác. Em chỉ là tuân theo trái tim mình, không muốn lừa dối người khác. Hoặc nói cách khác, một người phụ nữ đã thất bại trong hôn nhân, đối với chuyện tình cảm luôn nhạy cảm và yếu đuối. Nếu không yêu, thì mãi mãi không bao giờ chịu thêm sự tổn thương nào cả. Có thể em sẽ vẫn tiếp tục đóng kín trái tim mình lại.”
“Nhưng bây giờ, em tình nguyện mở rộng lòng mình thêm một lần nữa, yêu thêm một lần nữa. Có thể hiện tại tình cảm giữa hai chúng ta chưa thực sự cân bằng, đó là bởi vì một người con gái giống như em mãi mãi không thể giống như đàn ông thoải mái đối diện với tình cảm, dễ dàng tiếp nhận tình yêu, mà cũng dễ dàng từ bỏ. Như vậy anh có trách em không?”
Tưởng sư phụ nhìn tôi, ánh mắt sáng ngời lên rồi lại trào dâng sự đáng yêu và buồn thương. “Đồng Đồng, anh biết mà, để một cô gái vừa bảo thủ vừa chung tình như em, bước ra từ trong bóng tối cùa tình yêu, bắt đầu tiếp nhận một tình yêu mới, cần phải có dũng khí mạnh mẽ. Em có thể tiếp nhận anh, anh đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi, sao lại có thể trách em được chứ?”
Khi anh ấy nói, tôi cảm nhận rất rõ, trái tim mình co thắt lại một cái. Vòng xoáy của cuộc đời, khiến cho một người đàn ông tốt như vậy đến trước mặt tôi. “Tiêu Đồng Đồng, hãy thử yêu thêm một lần nữa đi!”
Đợt nghỉ phép ngắn ngày đã kết thúc, đoán chừng bực tức của mẹ tôi cũng đã tiêu tan, hai ngày sau, tôi lên máy bay quay về thành phố A.
Ra khỏi sân bay, tôi bật điện thoại lên, chưa đến năm phút, đã có tin nhắn thông báo, có tới hai mươi mấy cuộc điện thoại bị nhỡ, có điện thoại của Thẩm Hân Hân, của em gái tôi, nhưng nhiều nhất lại là một số máy lạ.
Tôi bấm nút gọi lại, rất nhanh chóng tiếng một người đàn ông vang lên, “Là Tiêu Đồng Đồng hả?” Tiếng nói trầm trầm mơ hồ khiến người nghe có một cảm giác áp lực, giống như có một tâm trạng day dứt không vừa ý vậy. Tôi chau mày hỏi lại: “Tôi là Tiêu Đồng Đồng, xin hỏi ai đầu dây đấy ạ?”
“Tiêu Đồng Đồng, tôi cứ nghĩ cô là một nhân viên tốt nỗ lực phấn đấu, không ngờ cô lại là người có phong cách làm việc tự do, vô tổ chức, vô kỷ luật.” Những lời nói rõ ràng rất cay độc như thế, nhưng khi anh ta nói ra ngữ điệu lại rất bình tĩnh, mà hiệu quả vẫn kích động người nghe như vậy.
Cái người này là Chu Chính! “Chu Tổng, tôi xin lỗi ! Tôi không có xin nghỉ việc với anh, nhưng tôi cũng đã gọi điện cho giám đốc bộ phận nói về chuyện xin nghỉ của tôi rồi…” Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, đã bị Chu Chính cắt ngang, “Tôi còn nhớ, khi phỏng vấn, cô không có thái độ như vậy. Tất cả những nhân viên mới vào công ty này, chỉ có cô lả không từ mà biệt, mà cô còn là người duy nhất tôi giới thiệu. Công ty Vĩnh Chính xưa nay luôn dựa vào năng lực để cạnh tranh để có được vị trí làm việc, không ngờ cô lại là người đưa ra tiền lệ cho công ty này. Mời cô hai giờ chiều nay đến văn phòng tôi!” Nói xong anh ta bèn cúp máy.
Nghĩ lại chuyện này tôi thực sự thấy mình xử lý có phần hơi thất lễ. Lẽ nào mọi người lại nghĩ tôi đi cửa sau nên mới có thể tùy tiện ra vào công ty như vậy?
“Đồng Đồng, điện thoại của ai vậy?” Tưởng Nhược Phàm đã đến bãi gửi xe lái xe quay lại.
“Công ty mới của em, mấy hôm nay em đều tắt máy, bọn họ không liên lạc được với em, có lẽ chiều nay em phải đến công ty mới một chuyến để giải quyết một số thủ tục.”
“Ừm, chiều anh cũng phải về công ty, bây giờ chúng ta đi ăn cơm đã.” Tưởng Nhược Phàm mở cửa xe cho tôi, tôi ngồi vào ghế phụ.
“Hay là cứ về nhà đã, em làm qua thứ gì đó cho chúng ta cùng ăn.” Mấy hôm nay hôm nào cũng ăn ở ngoài, tôi thực sự có chút không quen, theo tôi thấy, rất lãng phí. Anh ấy bật nút đĩa CD, tiếng nhạc nhanh rộn ràng vang lên, đúng là tâm trạng của anh ấy hiện giờ.
“À, Đồng Đồng, mấy ngày này anh phải quay về tỉnh T một chuyến, đợi sau khi anh trở lại, sắp xếp thời gi­an em cùng anh đi gặp bố mẹ anh được không?”
Gặp bố mẹ ư? Trong lòng tôi có chút sợ hãi, gia cảnh nhà anh ta như vậy, liệu có chấp nhận một người con gái đã kết hôn như tôi không? Nhưng nhìn thấy biểu cảm rất kiên định của anh, tôi vẫn chỉ biết cười và gật đầu.
*
Đến căn nhà nhỏ mà tôi thuê, mở của ra, lại nhìn thấy mẹ tôi đang nấu thức ăn trong căn bếp nhỏ. Mẹ hơi nghiêng người liếc tôi một cái, xem ra có vẻ vẫn còn giận.
“Bác gái!”
“Tiểu Tưởng, ăn cơm chưa?”
“Đồng Đồng vội về nhà, nên chúng cháu vẫn chưa ăn cơm trưa ạ!” Tưởng sư phụ ôn tồn cười nói.
“Vừa may bác làm chút mỳ xào, mấy đứa c