Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.
hiệp càng có hạn ngạch tiêu thụ nhỏ, thì càng có tiềm lực khai thác lớn. Lý Phong đưa tôi đi gặp gỡ những người phụ trách hạng mục của các công ty này, giới thiệu tôi với họ.
Phần lớn thời gian còn lại, tôi độc lập đi mở mang nghiệp vụ. Tôi là người dễ quên đường, nếu có xe công ty, đương nhiên không phải là vấn đề, nhưng gặp khi tôi đi một mình, thường xuyên phải mất tới cả nửa buổi để tìm đường. Hiệu quả thường rất thấp, lại còn mệt đứt hơi.
Ban ngày đi thị trường, nên có hạng mục và văn bản kế hoạch, đành phải để tối về mới xem được, có những khi vừa viết xong báo cáo, trời đã sáng trắng rồi. Chưa có kinh nghiệm đàm phán, làm phương án chậm, cả một ngày tròn có thể hình dung giống như bù đầu rối óc vậy. Tôi không biết trong thành phố A này có bao nhiêu người vì ôm một mộng ước, hàng ngày bận bịu, đến cả ngủ cũng không đủ giống như tôi. Nhưng tôi biết, bất luận thế nào, đều không được từ bỏ, vì tất cả những gì tôi có chỉ là mộng tưởng và sự kiên trì, nếu ngay cả những thứ đó mà tôi cũng không làm được, thì tôi thực sự trở thành kẻ trắng tay rồi.
Nhưng mộng tưởng bao giờ cũng tươi đẹp, hiện thực bao giờ cũng tàn khốc. Mộng tưởng của tôi là có một ngày bằng chính sức lực của mình, có thể giúp tôi có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng hiện tại lại là, nếu cuối tháng mà tôi không hoàn thành được mức tiêu thụ thấp nhất, thì mức lương mà tôi nhận được chỉ đủ để tôi trả tiền nhà mà thôi, những chi tiêu còn lại sẽ phải dùng đến thẻ tín dụng.
Nếu đến tháng thứ ba mà tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, thì chỉ còn biết trả nợ bằng tiền mặt. Nhưng nghĩ theo một phương hướng tốt đẹp, những khách hàng hạng vừa trong danh sách của tôi chỉ cần đạt một người có hợp đồng, thì thu nhập của tôi sẽ cao gấp 1,5 lần mức lương cũ trước đây. Nếu là hai người, thì thu nhập sẽ cao lên gấp 2.
Không có thời gian chợp mắt, tôi tắm qua một cái, chấn chỉnh lại bản thân, hình ảnh tôi trong gương đã không còn nhìn thấy một nét mệt mỏi nào nữa. Một ngày mới lại bắt đầu.
Vài ngày trước bố tôi đã xuất viện, rời khỏi thành phố A về nhà. Tưởng Nhược Phàm mười ngày trước cũng đã trở về thành phố T, sáng tối mỗi ngày đều gọi điện cho tôi, đồng thời nói với tôi, bố mẹ anh đã xem ảnh tôi, và họ cũng rất thích tôi.
Hàng ngày tôi bận bịu suốt từ sáng đến đêm, nghe thấy điện thoại của anh, trong lòng cảm thấy vui nhiều lắm. Tôi nghĩ tôi đã thực sự bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới. Vừa định ra khỏi nhà, thì đã có người bấm chuông cửa nhà trước.
“Đồng Đồng có nhà không?”. Hóa ra là bà Lý chủ nhà, sớm như vậy bà ta đến làm gì chứ?
Quả nhiên đầu dây bên kia truyền đến tiếng một người phụ nữ lạ: “Xin chào, có phải Tiêu Đồng Đồng đó không?”
“Vâng, tôi là Tiêu Đồng Đồng, bà là…?”
“Tôi là mẹ của Tưởng Nhược Phàm, trưa nay cô có thời gian không? Nếu có tôi ngồi ở quán cà phê tầng 1 của nhà hàng Khởi Thuyết chờ cô nhé.”
Thăm khách hàng xong, muốn mình xuất hiện không quá bụi bặm, tôi cố ý không đi xe buýt hay tàu điện, mà gọi một chiếc taxi, đi thẳng đến nhà hàng Khởi Thuyết.
Đi vào đại sảnh, tôi vào nhà vệ sinh rửa qua mặt mũi. Lôi túi trang điểm ra, thoa một chút son, dung lược chải gọn gàng lại mái tóc. Nhìn vào trong gương một chút thấy mình thật sự nghiêm chỉnh, không phát hiện thấy có sự luộm thuộm nào, tôi mới rời khỏi phòng vệ sinh đi ra.
Vào quán cà phê, khách hàng khá ít, vài người khách nước ngoài mắt xanh tóc vàng ngồi quanh một chiếc bàn cạnh cửa sổ, một người phụ nữ đoan trang ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, quay lưng ra cửa.
Đi đến gần bên bà, tôi hơi gật đầu, nhẹ tiếng hỏi một tiếng không chắc chắn: “Chào bác? Cháu là Tiêu Đồng Đồng.”
Bà ấy ngẩng đầu lên, nhìn tôi vài giây, rất hòa nhã đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế đối diện.
“Chào cháu, bác là mẹ của Nhược Phàm.” Khuôn mặt bà cười rất tươi giải thích với tôi: “Nhược Phàm lần này về nhà, cũng đã nói với bác chuyện của hai đứa. Bác đến thành phố A lần này, Nhược Phàm cũng không biết, là do bác muốn gặp cháu ngay, hy vọng cháu hiểu cho nỗi lòng của bà mẹ này.” Thái độ của bà thật thân thiện, nhưng lại khiến tôi cảm thấy một áp lực vô hình.
Nhân viên phục vụ mang đến một cốc nước cam ép, đặt trước mặt tôi. “Phụ nữ uống cà phê không tốt cho da, bác gọi giúp cháu một ly nước nước ép hoa quả.”
“Cảm ơn bác ạ!” Tôi dùng ánh mắt nhu mì nhìn qua người phụ nữ ngồi trước mặt mình. Nhược Phàm có đôi lông mày rất giống bà, vừa nhìn là biết ngày trẻ nhất định bà là một người phụ nữ rất xinh đẹp, chỉ có xung quanh mắt là đã lộ ra những nếp nhăn của tuổi tác.
Nhưng cho dù là như thế, bà vẫn thực sự còn rất trẻ. Nếu đứng cùng mẹ tôi, chắc chắn là trông giống như hai người thuộc hai thế hệ.
Một người phụ nữ được chiều chuộng sống trong nhung lụa, giàu có thành đạt; một người phụ nữ quê mùa bới đất kiếm cái ăn, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Cùng là những người phụ nữ, cùng độ tuổi, lại có hai cuộc sống vật chất khác nhau.
Tôi từ tốn dùng ống hút hút một ngụm nhỏ nước ép