Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

cao, nhưng không bao giờ nghĩ sẽ đạt được điều gì mà không phải bỏ sức lực ra; hàng ngày tự mình luôn cổ vũ mình, nhưng cũng không bao giờ nằm mơ hão huyền.
Cho dù hoàn cảnh gia đình của Tưởng Nhược Phàm và tôi khác nhau một trời một vực, nhưng nếu họ có thể tiếp nhận tôi, tôi cũng không vì điều kiện của mình thấp kém mà cảm thấy tủi hổ, tôi sẽ cố gắng hết sức để làm một thành viên thật hợp cách với gia đình họ. Nhưng nếu họ không suy xét đến việc tiếp nhận tôi, tôi cũng tuyệt đối không muốn với tay quá cao. Trong từ điển cuộc đời tôi, xưa nay chưa từng nghĩ đến việc lấy người nhà danh giá, bay lên làm phượng hoàng.
Tôi bình tĩnh, dường như biết được những suy nghĩ của mẹ Nhược Phàm. Trong mắt bà vừa có sự dò xét, vừa có vài phần như công nhận: “Cô Tiêu, ban nãy lời của Phi Phi nói đều là sự thật, cô ấy không nói dối cô đâu.”
Sự thật về vị hôn thê tương lai của Tưởng Nhược Phàm không khiến tôi phải bật khóc, những câu nói thẳng thắn của mẹ anh ấy cũng không khiến tôi phải khóc, sự lạnh lùng của Hách Phi cũng không làm tôi phải rơi lệ.
Nhưng khi tôi nhìn thấy Sở Mộng Hàn, nước mắt của tôi không chịu nghe theo sự chỉ đạo của bộ não nữa, giống như một chuỗi ngọc bị đứt vậy, lã chã rơi trên khuôn mặt tôi.
Vừa rồi tôi vẫn còn gắng sức để duy trì phong thái nho nhã của mình, trong một phút thoáng qua, tất cả mọi sự uất ức như tuôn trào trong não tôi. Cho dù là ngẩng đầu lên thì nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống đất.
Ông trời sao lại trêu đùa tôi như thế chứ?
Ba năm nay tôi luôn khép kín mình, giờ đây, tôi chẳng qua chỉ là muốn bắt đầu một tình cảm mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi đã hé mở cánh cửa lòng mình một cách rất thận trọng, thử tiếp nhận một người đàn ông khác. Nhưng cuối cùng, lại bị đóng dấu chặt vào vết bám “phụ nữ đã ly hôn” không sao tách ra được.
Không sao, may là lần này, tôi vẫn chưa thực sự thể hiện hết lòng mình. Đã như vậy thì tôi cũng dùng hết lý trí cuối cùng của mình, rời khỏi đây một cách lịch sự nhất.
Nhưng vì sao, vì sao… vì sao lại để người đàn ông vốn đã hoàn toàn đoạn tuyệt với cuộc sống của tôi xuất hiện tại đây trong thời điểm này, để anh ta nhìn thấy hình ảnh tôi thảm hại không sao tả nổi.
Lẽ nào kiếp trước tôi nợ anh ta, cho nên kiếp này bị anh ta bỏ rơi, châm biếm, chế giễu, coi thường?
“Tôi đi trước đây!” Miễn cưỡng nói ra một câu, tôi xoay người định bỏ đi, chân tôi giống như giẫm phải mớ bòng bong, hai tai ong ong những thứ âm thanh hỗn loạn.
Phía sau tôi vang lên tiếng gọi của Tưởng Nhược Phàm, “Đồng Đồng, Đồng Đồng…”
Càng như vậy, tôi càng đi nhanh hơn.
Nhưng đi ra từ cánh cửa trong hành lang tôi mới phát hiện, trước mặt tôi là một vườn hoa rất lớn, bóng cây sắc sỡ, không có một bóng người, làm thế nào để đi ra khỏi đây?
“Cô Tiêu, xin chờ một chút!” Là tiếng của mẹ Nhược Phàm, tôi đã không muốn nói chuyện thêm với một người nào nữa rồi. Lại vẫn bị bà đuổi theo.
Không có cách nào khác, tôi quay đầu lại, nhìn vào mắt bà, cũng nhìn thấy được Tưởng Nhược Phàm ở phía sau.
“Mẹ, mẹ còn muốn làm gì nữa? Lẽ nào mẹ làm tổn thương Đồng Đồng vẫn chưa đủ sao?” Anh xông lên trước mặt tôi, chắn tôi sau lưng.
“Nhược Phàm, mẹ chỉ đứng ở góc độ một bà mẹ nói thẳng ra suy nghĩ của mình, cô Tiêu cũng là một người con gái tốt, nhưng có những sự thật không thể thay đổi được. Mẹ chưa bao giờ có ý muốn tổn thương cô ấy, ngược lại, mẹ rất cảm kích sự thành thật của cô ấy đối với chúng ta. Mẹ chỉ muốn nói một câu cuối cùng với cô Tiêu, con cứ tránh ra.” Nói rồi bà bước đến đứng bên cạnh tôi.
Bà ung dung rút từ trong túi ra một tờ giấy đưa cho tôi. Tôi sững người, tỉ mỉ nhìn nó, cuối cùng cũng nhìn rõ tờ giấy trong tay bà là một “Tờ chi phiếu rút tiền mặt”.
Tôi chợt hiểu ra hàm ý của bà. Ha ha, tôi không khóc mà chỉ cười trong nước mắt.
Nhìn xem, bối rối không quan trọng, chỉ sợ có những lúc còn khó chịu hơn cả bối rối thôi.
Khuôn mặt bà Tưởng đầy vẻ chân thành, giáo huấn tôi bằng những lời lẽ ngữ khí rất trọng tâm: “Cô Tiêu à, cô là một cô gái tốt, ngoài việc chúng ta không có duyên phận làm mẹ chồng con dâu, tôi thực sự rất vui vì được quen biết cô. Trong xã hội tôi cũng biết một vài người bạn, bất luận là trong công việc hay chuyện gia đình, lúc nào cũng có thể tìm tôi, tôi nhất định sẽ giúp đỡ. Đây là một chút tâm ý, không có ý gì, chỉ là muốn thể hiện một chút sự áy náy của tôi. Mong là cô nhận cho, để tôi thấy thoải mái.”
“Mẹ!” Nhược Phàm hầu như không hề nghĩ tới việc bà sẽ hành động như vậy, bất chợt lo lắng ra mặt.
Người có tiền, đây chính là cách thức làm việc của người có tiền.
Được thôi, tôi thừa nhận tôi chưa thấy qua cảnh đời, chưa trải qua những trận đại chiến, tôi không có phong độ, nhưng tôi bây giờ thực sự muốn quát mắng ai đó, chỉ muốn cầm tờ giấy đó xé vụn ra, ném vào mặt bọn họ…
Trong thời khắc lý trí và tình cảm giằng xé nhau, ngọn lửa từ từ xóa tan băng tuyết như trực tuôn ra, thì một tiếng nói vang lên bên tai tôi, “Giữ tiền của các người đi! Không có ai thèm nhận đâu!”
Tôi cúi đầu xuống, từng


Pair of Vintage Old School Fru