Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.
ốt với em em biết đều là chân thành. Nhìn từ góc độ một người mẹ như mẹ anh mà nói, bà không có gì là sai cả. Nếu sau này em có con trai, e rằng em cũng không muốn con mình yêu một cô gái đã ly hôn. Vì nghĩ như vậy, nên đối với tất cả những gì bà đã làm, em đều không có gì phẫn uất cả. Nhưng Nhược Phàm, trải qua chuyện ngày hôm nay, em đột nhiên nhìn nhận rõ ràng hơn tương lai của chúng ta. Nếu anh đồng ý, chúng ta sau này vẫn là bạn, nhưng chắc chắn không thể là người yêu của nhau được. Gia đình anh, vị hôn thê của anh, thực sự là trở ngại mà chúng ta không có cách nào vượt qua được. Nhưng điều quan trọng là, em vẫn còn chưa yêu anh. Nếu em đã yêu anh, có thể em sẽ nỗ lực thay đổi, cùng anh chống lại số mệnh. Nhưng em bây giờ, không có được ý chí đó, cũng không muốn chịu thêm sự tổn thương như vậy nữa. Anh là một người đàn ông xuất sắc, em thực sự cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Bây giờ em rất ổn, anh không cần phải quá lo lắng!” Nói xong, tôi tắt nguồn điện thoại bỏ luôn vào trong túi. Không muốn để anh hiểu lầm là tôi đang tức giận, nói thẳng những điều đó, có thể là phương pháp giải quyết tốt nhất đối với hai chúng tôi. Sau khi nói hết, tôi dường như được giải thoát vậy, trước mặt là một tấm màn màu vàng kim, cả người như trơn tuột xuống.
Nhìn xem, tuy nói không có vấn đề gì, nhưng rõ ràng tôi đã bị kích động. Nhưng trong lúc muốn quỵ xuống, một cánh tay lại đỡ lấy tôi.
“Đồng Đồng…” Tiếng nói quen thuộc gọi tên tôi. Cơ thể tôi bỗng nhiên có chỗ nương tựa, ý thức chợt tỉnh táo trở lại, mở to mắt, nhìn vào khuôn mặt gần sát bên mình.
Sở Mộng Hàn?
Nhìn thấy dáng vẻ của anh ta, không biết vì sao vị chua xót trong ruột gan lại đột nhiên trào dâng, thật khó chịu. Mắt anh ta, mũi anh ta, miệng anh ta, sao mà thân thuộc đến vậy.
Khi còn trẻ, tôi thường thích nói: Em nghĩ đến chuyện lãng mạn nhất, chính là cùng anh được bình yên sống đến đầu bạc răng long, chờ đến khi chúng ta già rồi, không đi được đâu nữa, anh vẫn coi em là bảo bối và nâng niu trong vòng tay.
Tôi chau mày nhìn anh ta, nơi đáy mắt anh càng trở nên dịu dàng hơn.
Tôi bất chợt bừng tỉnh, lẽ nào anh ta đã nghe thấy những gì tôi vừa nói trong điện thoại với Tưởng Nhược Phàm? Vừa muốn thoát khỏi anh ta, thì cánh tay anh ta đã thu rất chặt lại, ôm gọn tôi trong tay.
“Sở Mộng Hàn, anh buông tôi ra!” Anh ta ôm càng chặt hơn, trong bụng tôi bỗng kêu cheo cheo thật đúng lúc.
Tôi nghe thấy tiếng thở sâu của anh ta không chỉ là một lần, dường như đang cố gắng áp chế tâm trạng kích động của mình vậy. “Đồng Đồng, em vừa nói cái gì, em không yêu Tưởng Nhược Phàm? Em chưa bao giờ yêu anh ta sao?” Anh ta nhìn sâu vào trong mắt tôi, thật chân thành, nhưng cũng lại rất thận trọng.
“Đồng Đồng, ba năm nay, sao em không gọi điện cho anh, anh cứ nghĩ là…” Đôi vai rộng lớn của anh ta có phần run rẩy, cái khẩu khí đó có phải là đang trách móc tôi?
Trong tim tôi, Sở Mộng Hàn đã từng là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, chưa bao giờ ngờ rằng anh ta nhỏ nhen trách móc một người phụ nữ.
“Sở Tống, tôi thích hay không thích Tưởng Nhược Phàm, tôi yêu ai, những chuyện này liên quan đến anh sao? Bây giờ anh mới đến để nói với tôi về những chuyện đã xảy ra trong suốt ba năm qua anh cảm thấy có ý nghĩa sao?” Thái độ của anh ta quả nhiên biến đổi trở nên nghiêm túc hơn.
Tôi thuận thế đẩy anh ta ra, nhấn mạnh nhắc nhở anh ta: “Sở tiên sinh, chúng ta đã ly hôn rồi! Xin anh hãy luôn tránh xa khỏi tầm mắt của tôi, ra khỏi cuộc đời của tôi.”
Anh ta im lặng rất lâu, như thể bước đi của ánh sáng đã dừng lại trong giây phút này vậy. Giống như có một bài toán khó giải đang bày ra trước mắt anh ta, cả người anh ta cứ ngây ra ở đó, chìm ngập vào trong bóng đêm.
Rồi anh ta bắt đầu mở lời, dạ dày tôi chợt cuộn lên từng cơn, cái cảm giác này thật khó chịu, khiến tôi không kìm chế được lấy tay bịt miệng để nôn ọe.
“Đồng Đồng, em sao thế?” Sở Mộng Hàn đỡ lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi.
Tôi nghĩ có lẽ là do hai bữa nay đều chưa ăn cơm, cho nên dạ dày tôi mới phản đối vậy. Anh thả lỏng tôi, chạy đến trước căn nhà gỗ bán đồ ăn vặt ở dưới bãi cát, mua một bình nước, mở nắp đưa cho tôi.
Tôi ngẩng đầu uống vài ngụm, nhưng trong bụng dường như rất khó chịu, có cảm giác muốn nôn mà không nôn ra được.
“Anh đưa em đi bệnh viện!” Không chờ tôi trả lời, anh ta túm lấy tay tôi, đi về hướng đường cao tốc. Tôi đâu có yếu ớt đến vậy, dạ dày không ổn thì mua cái gì ăn là được, đâu có nghiêm trọng đến mức phải đi bệnh viện chứ?
“Tôi không đi…” Anh ta dừng bước chân, quay đầu chau mày nhìn tôi không nhẫn nại, trong mắt như hiện rõ ba chữ: “Không thương lượng” vậy.
Xưa nay anh ta luôn luôn là người mạnh mẽ như vậy, còn tôi có thói quen bất luận là bệnh nặng hay nhẹ đều sợ đến bệnh viện. Bệnh nhẹ thì cố gắng chịu đựng, chịu không nổi thì đi mua thuốc về uống, việc tôi ghét nhất là đi vào bệnh viện.
May là suốt hai mấy năm qua sức khỏe của tôi cũng không đến nỗi nào, rất ít khi