pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

giọt nước mắt rơi lã chã xuống đất, tâm trạng sao mà hỗn tạp thế? Liếc mắt nhìn thấy bóng dáng rực sáng của Sở Mộng Hàn đang tiến nhanh về phía chúng tôi, trái tim tôi đau cuộn từng cơn một.
“Chúng ta đi!”
Nói rồi một tay anh ta đã nắm chặt cổ tay tôi, lòng bàn tay anh nóng như lửa đốt, chạm vào làn da đang lạnh ngắt của tôi, khiến tôi run lập cập. Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị anh lôi ra hướng cửa phía bên phải. Đi nhanh như vậy, gấp như vậy, khiến tôi theo không kịp. Anh ta hít thở cũng vội vàng, anh ta đang bực tức, tôi nhìn thấy những vệt gân xanh trên trán anh đều đã nổi lên.
Tôi cố gắng muốn tuột tay anh ra, nhưng anh ta bóp rất chặt, tôi ngờ là anh ta muốn bẻ gãy cả xương khớp của tôi mất.
“Sở Mộng Hàn, anh bỏ Đồng Đồng ra, anh đưa cô ấy đi đâu?” Tưởng Nhược Phàm không để ý đến tiếng gọi của mẹ anh, chạy đuổi theo tôi. Bước chân của Sở Mộng Hàn càng nhanh hơn.
Tưởng Nhược Phàm chạy đến bắt được eo lưng của Sở Mộng Hàn, quát tôi, “Chuyện của chúng tôi, không cần anh lo, anh bỏ cô ấy ra!”
Sở Mộng Hàn đột nhiên thả lỏng tôi, xoay người một cái, đấm ba quyền lên mặt, ngực, bụng của Nhược Phàm. Dùng toàn tâm toàn sức chuẩn xác mạnh mẽ.
Tưởng Nhược Phàm bị đánh ngã xuống đất.
“Cút đi!” Cuối cùng Sở Mộng Hàn buột miệng nói ra hai từ đó, lạnh lùng đến nỗi không thấy một chút tình nghĩa nào cả, một giây sau lại kéo tay tôi, kéo tôi ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể.
Ra khỏi nhà khách, trên đầu sao sáng lấp lánh, trăng treo giữa trời. Không có ai đuổi theo tôi. Đây là một thành phố xa lạ, đến những ngôi sao cũng trở nên xa lạ.
Tôi dừng bước chân. Anh ta vẫn còn giữ chặt cổ tay tôi, không biết làm thế nào đành dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
Đúng giây phút này, tôi chuyển sự chú ý vào khuôn mặt anh, biểu cảm rất phức tạp, có chút đáng thương, có chút sầu não, có chút…
“Đồng Đồng…” Anh ta cúi đầu thấp nhìn tôi, sao mà dịu dàng đến vậy. Tôi bật cười, sau đó dang tay tát mạnh một cái vào mặt anh ta.
Anh ta bất ngờ sững người, cả cơ thể đứng ngây ra ở đó. Mà nước mắt tôi cũng vẫn cứ chảy dài.
Anh ta nghĩ anh ta là ai chứ? Sao lại không biến mất đi? Sao lại xuất hiện ở đây? Anh ta nghĩ rằng những đau đớn tổn thương mà hôm nay tôi nhận phải là vì ai chứ?
Đều là vì anh ta, chính là anh ta, không phải là ai khác, đều là vì anh ta… Tôi òa khóc nức nở, xoay đầu lại, chạy ngược hướng với anh ta…
Thành phố T là thành phố ven biển, tôi chạy không ngừng về phía trước men theo đường cao tốc, người và xe trước mắt tôi càng ngày càng nhiều hơn. Thành phố xa lạ, cảnh sắc cũng xa lạ, mọi thứ đều xa lạ, chỉ cần người đàn ông đó bây giờ biến mất khỏi tầm mắt tôi, cách thật xa tôi, tất cả dường như không có gì đau khổ hơn vậy.
Không biết chạy đã bao xa, chân của tôi đã không còn bước đi được nữa. Một làn gió nhẹ mát thoảng qua mặt tôi, khiến cho những vệt nước mắt trên má tôi dần khô hết, ngẩng đầu lên, lại cảm thấy khuôn mặt bị kéo căng đến phát đau.
Kỳ tích sao? Chân tôi đi đôi giày cao 5 cm, trên người mặc chiếc váy công sở màu tro nhạt. Cứ chạy cứ chạy mãi, những người đi trên hành lang đường đều nhìn vào tôi.
Còn nhớ khi học trung học, chạy 800m, có một lần tôi không kịp ăn sáng, cộng thêm ngày hôm trước ngủ muộn quá. Cố gắng đến phút cuối cùng, tôi đã ngã nhào trên đất.
Nhưng hôm nay, cả ngày không ăn cơm, chạy lâu như vậy, rõ ràng là đã không còn một chút khí lực nào nữa, vậy mà vẫn còn đứng rất vững ở đây.
Xem ra, tiềm lực của con người thật sự là vô tận.
Trước mặt tôi là biển, gió biển táp vào cơ thể tôi, cảm giác thật dễ chịu. Con đường nhỏ bên cạnh, đều là những quầy rượu sặc sỡ ánh đèn sáng đỏ.
Dưới ánh đèn sáng, những khuôn mặt nam thanh nữ tú cười thật tươi, âm thầm bộc lộ một vẻ xa hoa trụy lạc. Tôi dùng hết sức mình đi về phía trước. Trên bờ biển lác đác vài bóng người ngồi hóng gió. Bỏ đôi giầy cao gót ra khỏi chân, tôi đứng chân trần trên bờ cát.
Tiếng chuông điện thoại trong túi xách vang lên không ngừng, chắc là Tưởng Nhược Phàm gọi đến. Tôi hít thở sâu một hơi, lấy điện thoại ra nghe: “Alô”.
Quả nhiên, đầu dây bên kia là tiếng nói của Tưởng Nhược Phàm có phần hoảng hốt, “Đồng Đồng, em ở đâu vậy? Đừng đi với Sở Mộng Hàn, nói cho anh biết, em đang ở đâu, anh sẽ đến tìm em được không? Anh xin lỗi, anh không ngờ mẹ anh lại đi tìm em, không ngờ là em lại đột nhiên xuất hiện ở thành phố T này. Anh chỉ muốn nhanh chóng giải quyết hết tất cả mọi việc. Ông của Hách Phi là chiến hữu năm xưa của ông nội anh, cái gọi là hôn ước này, chỉ là những gi­ao ước miệng của những bậc tiền bối, trong lòng anh, xưa nay chưa từng chấp nhận cô ấy. Không phải anh muốn lừa dối em, anh chỉ sợ em không chịu theo anh…” Giọng nói của anh ấy càng ngày càng kích động, tôi có chút không nhịn được đành ngắt lời anh, “Nhược Phàm, anh không phải tự trách mình, không phải tại anh! Vừa rồi em biết chuyện hôn thê tương lai của anh, cũng rất bực bội; khi nhìn thấy mẹ anh đưa tờ chi phiếu cho em, thực sự rất khó chấp nhận. Có điều, em không hề trách anh. Ba năm nay, anh đối xử t