Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.

còn dư một phòng nào nữa.
Nhìn khuôn mặt không có một nụ cười của tôi, Sở Mộng Hàn dần dần trở nên ỉu xìu, hạ giọng nói với tôi: “Anh đưa em đi.”
Hả? Anh ta nói anh ta đưa tôi lên, vậy có nghĩa là anh ta…
Xem ra tôi là người lấy bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử rồi. Nghĩ lại tối hôm đó tôi bị người ta coi là quà tặng đưa lên giường của anh ta trong khách sạn, nghĩ lại việc anh ta đưa tôi đến chỗ những người giàu có và những gì họ đối xử với tôi, tôi nghĩ cả đêm nay tôi không thể ngủ cũng một phòng với anh ta được nữa. Huống hồ bây giờ chúng tôi bất luận là trên phương diện pháp luật hay trong đời sống, đều là hai người xa lạ không có quan hệ.
Thang máy đưa chúng tôi lên tầng 6, anh ta cùng theo tôi bước ra, đưa chìa khóa phòng cho tôi, “Nghỉ ngơi đi, sáng mai anh đến đón em, chúng ta về thành phố A”. Anh ta nói rất chậm, ánh mắt đưa qua cánh cửa gỗ của căn phòng một lượt.
Tôi lập tức cự tuyệt, “Không cần đâu, mai tôi tự ngồi tàu hỏa về được rồi.” Vốn đã không có gi­ao du gì với nhau sao còn phải vì những việc vớ vẩn này mà liên quan đến anh ta nữa?
Anh ta cũng chẳng để ý những gì tôi nói, quay người đi về phía thang máy. Nhìn theo bóng anh ta, bất giác trong miệng tôi bật ra một câu nói: “Này, anh lái xe tìm thử xem, chắc không đến nỗi không tìm thấy khách sạn đâu.” Nói xong, thì tôi đã hối hận muốn chết được rồi.
Anh ta có tiền mà, còn lo không tìm được chỗ ngủ sao? Cứ coi như Lục Vân nói vậy, mùa du lịch đông đúc không đặt trước phòng khách sạn, nhưng tìm một quầy bar, một trung tâm tắm hơi, cũng là một đêm không đến nỗi nào. Hơn nữa, có thể anh ta vốn đã sắp xếp sẵn chỗ ngủ cho mình rồi.
Anh ta quay người nhìn tôi một cái, trong mắt lóe lên một ánh sáng rực rỡ, nhưng biểu cảm lạnh lùng của tôi lại khiến ánh mắt ấy dần dần bị dập tắt.
“Tìm không thấy phòng, thì anh ngủ trong xe một đêm vậy!” Nói rồi anh ta chăm chăm nhìn tôi. Hiểu rõ sự vô tri của mình, tôi lập tức gật đầu nói với anh ta: “Tạm biệt!” Cầm thẻ phòng, tôi quẹt rồi mở cửa, đi vào trong rồi đóng cửa thật cẩn thận.
Trong căn phòng trống rỗng chỉ còn một mình tôi, lúc này tất cả những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay như bày ra trước mắt tôi. Tôi đã gửi gắm tình cảm mới mẻ của mình đầy hy vọng, chính là dùng cách thức quyết liệt đó để kết thúc, xem ra cuộc sống hoàn toàn mới của tôi bây giờ chỉ còn lại công việc mà thôi.
Tình hình này sáng mai tôi phải đi làm muộn rồi, cầm điện thoại tôi định soạn tin nhắn xin nghỉ cho giám đốc bộ phận, nhưng lại thấy trong điện thoại có tới hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
Không nghi ngờ gì, đó đều là điện thoại của Tường Nhược Phàm. Còn có bốn tin nhắn, cũng là anh ấy nhắn để hỏi tôi đang ở đâu, có ở cùng Sở Mộng Hàn hay không.
Còn một tin nhắn mới gửi đến cách đây ba phút. Tôi nhắn trả lời anh ta một tin: “Tưởng sư phụ, em ở thành phố T, rất an toàn, sáng mai sẽ về thành phố A đi làm, đừng lo lắng!”
Một mình nằm trên giường, trong đầu vẫn nghĩ đến dáng vẻ Sở Mộng Hàn lúc rời đi. Có chút mơ hồ như chếnh choáng, không biết có phải thực sự ngủ say rồi không, mà đột nhiên nghe thấy tiếng sấm sét bên ngoài cửa sổ vọng vào, rồi sau đó là ánh chớp lóe lên.






Lại mưa to rồi, còn là một trận mưa rào rất lớn nữa.
Trong phòng tôi vẫn để điện sáng, tôi trèo từ trên giường xuống đi đến trước cửa sổ, nhìn xuống bãi đỗ xe trước cửa khách sạn, quả nhiên xe của Sở Mộng Hàn vẫn đỗ ở đó, chẳng lẽ đêm nay anh ta qua đêm trong xe thật sao?
Ngoài trời tiếng sấm sét cứ liên miên, mưa càng ngày càng to. Trong lòng tôi rõ ràng là càng lúc càng không sao yên tâm được, đột nhiên có ý nghĩ muốn mở cửa cho thoáng khí một chút.
Hít một hơi dài, tôi mở cánh cửa. Nhưng không ngờ, đúng lúc tôi mở cánh cửa, cả người tôi đều ngớ ra, giữ chặt lồng ngực, suýt chút nữa thì hét toáng lên.
Khi tôi mở cánh cửa ra, tôi đã nhìn thấy một người đàn ông tay chống lên cánh cửa đứng ở đó. Trên người anh ta không có giọt nước nào, dáng vẻ không có chút gì thay đổi so với khi rời khỏi đây lúc trước, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn tôi.
“Đồng Đồng…” Tiếng gọi của anh ta rất nhẹ, ánh mắt nhìn tôi, trong mắt vẫn là sự dịu dàng đã khiến trái tim tôi tan nát ngày nào. Anh luôn luôn là một người kiêu ngạo, lúc này đây đột nhiên sao thật yếu đuối, khiến tim tôi đau nhói, tôi dường như đã muốn hỏi anh: Ba năm nay, anh sống tốt không?
Nhưng câu nói đó đúng lúc định bật ra thì đã bị tôi nuốt vào trong lòng.
Anh ta sao có thể không sống tốt được chứ? Bây giờ anh ta là một Chủ tịch Điều hành của một công ty rất lớn, một năm trước đã được đài truyền hình phỏng vấn với thân phận một anh tài trong giới doanh nghiệp. Người đẹp bên cạnh anh ta tôi nhìn thấy đâu phải chỉ có một người. Sự quan tâm của tôi chỉ khiến tôi càng thêm khó chịu mà thôi.
“Đồng Đồng, ba năm nay, thực sự anh luôn luôn chờ điện thoại của em…” Câu nói này của anh ta khiến máu trên toàn cơ thể tôi như đông cứng lại. Câu nói này lẽ ra phải là tôi nói với anh ta mới phải chứ.
Có th


XtGem Forum catalog