Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.
ể tin tưởng được không?
Nhưng không ngờ câu nói tiếp theo của anh ta, lại có sức sát thương đến như vậy, khiến cho lục phủ ngũ tạng của tôi đau đớn đến nỗi không có cách nào khống chế được.
“Vì sao…Vì sao khi đó lại giấu anh bỏ đi đứa bé…Vì sao lại ác tâm như vậy…, chỉ vì tiền thôi sao?” Giọng nói của anh cũng run rẩy, giống như đang phải chịu đựng một sự đau đớn khủng khiếp.
Con? Nói đến từ đó, nước mắt tôi lại tuôn rơi.
Ha ha, con tôi! Chuyện xảy ra đã lâu như vậy, bây giờ nhắc đến, sao vẫn đau đớn như thế. Một sinh mệnh còn sống nguyên xâm nhập vào trong cơ thể mình, vậy mà mình lại nhìn nó biến thành máu từng giọt chảy ra ngoài cơ thể, đó là thứ cảm xúc chỉ có bản thân chịu đựng qua mới cảm nhận được, còn không có cách nào có thể dùng ngôn ngữ để hình dung được sự đau đớn ấy.
Vài năm trước, khi vừa rời khỏi ghế trường đại học, bản thân vẫn chỉ là một đứa trẻ, hàng ngày chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, nhưng khi tình yêu phải đối mặt với áp lực của cuộc sống trở nên càng ngày càng mong manh, thì tôi lại phát hiện mình đã có thai.
Không có hiện tượng gì, cũng không cảm thấy bất kỳ điều gì, chỉ thấy tính khí ngày càng thay đổi không tốt, thấy một chuyện rất nhỏ cũng không sao kiềm chế được bực bội. Cho đến khi hơn hai tháng liên tiếp không thấy có kinh nguyệt, mới mơ mơ hồ hồ chạy đi mua que thử thai. Qủa nhiên là đã phát hiện, bản thân đã mang thai rồi.
Tôi còn nhớ khi đó tôi đã ngồi trong phòng vệ sinh ngớ ngẩn cả nửa tiếng đồng hồ, nghĩ về những gì sẽ xảy đến trong tương lai.
Khi đó tôi vẫn chưa tìm được công việc, Sở Mộng Hàn vừa đi làm cho một doanh nghiệp tư nhân, thu nhập rất hạn hẹp.
Đã tốt nghiệp rồi, chúng tôi không thể vẫn lấy tiền của gia đình nữa, nhưng ở thành phố xa lạ này, tất cả mọi chi phí đều cao hơn vài lần so với chi phí ngày còn đi học đại học ở một thành phố nhỏ.
May mắn là khi còn đi học Sở Mộng Hàn giúp người ta thiết kế đã có chút tích lũy. Nhưng chúng tôi phải đối mặt với một cục diện thu không đủ chi. Càng đau đầu hơn là, khi tôi tốt nghiệp mẹ tôi bắt đầu muốn tôi phải mua đồ dùng trong gia đình.
Hai tháng liền tôi vẫn không tìm được công việc, mẹ tôi cũng hiểu cho tôi, rõ ràng vừa đến một thành phố xa lạ, tất cả đều phải bắt đầu lại từ đầu. Nhưng đến tháng thứ ba, mẹ tôi bắt đầu sốt ruột, hỏi tôi tại sao học bốn năm đại học, lại không tìm được công việc, giống như thể tôi đang lừa dối bà vậy.
Trong điện thoại mẹ luôn miệng quở trách cả Sở Mộng Hàn, có nhiều lúc còn rất to tiếng, người bên cạnh có thể nghe thấy rất rõ. Sắc mặt của Sở Mộng Hàn lại càng khó coi hơn, bảo tôi nói với mẹ, cứ coi là tìm được việc rồi, mỗi tháng sẽ gửi tiền về là được.
Nhưng mẹ tôi luôn luôn kỳ vọng rất cao về tôi, dù là thế nào thì cũng không thể nào hiểu nổi, sau này còn cố tình gọi điện thoại trực tiếp cho Sở Mộng Hàn. Tôi không biết họ nói gì với nhau, chỉ thấy mỗi lần gọi điện thoại xong, Sở Mộng Hàn đều im lặng rất lâu mà không nói năng gì.
Con cái lại đến với chúng tôi trong thời điểm chúng tôi khó khăn nhất, đồng thời cũng là khi chúng tôi chưa có được sự chuẩn bị tốt nhất. Nhưng tôi ngồi trong phòng vệ sinh, cuối cùng cũng cảm thấy niềm hạnh phúc nồng nàn bao quanh mình.
Bởi vì đó là con của tôi và Sở Mộng Hàn mà, là kết tinh tình yêu của chứng tôi, là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi!
Khi tôi nói tin này cho anh ta, anh ta còn vui sướng hơn tôi, như niềm hạnh phúc kích động một đứa trẻ vậy. Chỉ là khi đó, chưa có kinh nghiệm, lại nhiều áp lực, đứa trẻ cuối cùng đã không còn nữa. Tôi còn nhớ, hôm đó trên giường tôi đều là máu, tôi cứ khóc mãi khóc mãi, anh ta bế tôi đến bệnh viện, sau khi tôi tỉnh lại, tôi phát hiện ra sắc mặt anh rất tệ, tôi cứ nghĩ rằng anh ta buồn nên vậy, nhưng không ngờ, anh ta lại nghĩ rằng tôi cố ý bỏ đứa trẻ đi.
Sao anh ta lại có thể hiểu lầm tôi như vậy chứ?
“Anh có ý gì?” Sự bình tĩnh hiếm có giữa hai người lại bị phá vỡ, ký ức đau đớn sau khi bị lật lại, trước mắt khuôn mặt Sở Mộng Hàn rõ ràng như phóng to ra hơn. Anh ta nói tôi ác tâm bỏ đi đứa con của mình, mà còn bỏ nó đi là vì tiền nữa sao? Nhất thời bị kích động quá mức, trên trán tôi vã ra mồ hôi, nhưng trong tim lại thấy lạnh lẽo vô cùng. Nếu ánh mắt có thể giết người, thì tôi thực sự muốn giết anh ta.
Nhưng nhìn sâu vào trong ánh mắt anh ta, giây phú ấy tinh thần anh ta thực sự còn đau đớn hơn tôi, không còn là sự châm chọc, không còn là sự khích bác, cũng không còn giống như muốn che dấu đi sự thực mà cố ý trói buộc biểu cảm của tôi.
Lẽ nào bao nhiêu năm nay, anh ta thực sự vẫn còn nhớ như vậy sao?
Trời ạ, đúng là một chuyện nực cười.
Bây giờ anh ta biến thành dáng vẻ như vậy, tôi thực không hiểu, nhưng người đàn ông của ba năm trước tôi vẫn rất hiểu. Có một lý tưởng cao vời, ý chí chiến đấu kiên trì, có sự trầm lắng không giống với những người bằng tuổi bình thường. Tuy rất ga lăng với phụ nữ, rất dịu dàng thấu hiểu cho người yêu, nhưng trong xương tủy lại là sự phức tạp của chủ nghĩa nam nhi rất nghiêm túc.
Khi đó vừa đến thành ph