Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2185 lượt.
o cắt sắc bén, không hề có một chút nghi ngờ nào. Tôi cảm thấy choáng váng trong giây lát, lập tức lắc đầu nguây nguẩy.
Đi đến chỗ anh ta? Sao anh ta có thể nghĩ ra được chuyện đó nhỉ. Lẽ nào tôi còn phải tạo cho mình một cơ hội để bị mẹ anh ta nhục mạ, hay là để mẹ tôi tức chết đây?
Bà Lý bước lại gần, “Cậu Sở đi nước ngoài trở về, căn phòng nhỏ này của tôi đương nhiên chẳng coi là gì rồi. Vợ chồng trẻ tuổi không nên làm già những lúc tức giận. Chúng tôi đi trước đây, ngày mai đến sau, mấy người thu dọn đồ đạc rồi để chìa khóa phòng trên bàn là được”. Nói xong bà Lý dẫn hai người thuê phòng từ từ đi ra ngoài. Nghe thấy tiếng cánh cửa sập rầm một cái, tâm trí tôi hừng hực run lên. Căn phòng yên tĩnh trở lại. Sau vài giây hoảng hốt, tôi ý thức được mình đã không thể ở trong căn phòng này được nữa, thực sự đến giây phút này tôi mới biết mình tiếc nuối nó đến nhường nào.
Sở Mộng Hàn đi về phía tôi, đứng ngay trước mặt tôi. Dáng người cao lớn, tôi cao chừng 1m67 nhưng anh ta dường như vẫn còn cao hơn tôi một cái đầu. Tôi cúi đầu xuống, nhìn vào bóng dáng anh ta tạo ra dưới nền nhà.
“Đồng Đồng, thu dọn đồ đạc thôi!” Bóng của Sở Mộng Hàn trên nền nhà thể hiện rõ anh ta đang nhìn ngó khắp căn nhà. Cuộc đời thật biết cách trêu đùa con người ta, khi đến có hai người chúng tôi, bây giờ rời đi, vẫn lại sắp xếp có hai người chúng tôi, nhưng giữa chúng tôi lại cách xa nhau trời biển như vậy.
Tôi lừ lừ đi vào trong phòng ngủ, mở tủ quần áo ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Còn anh ta vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, giống như đóng đinh ở đó vậy, không động đậy một bước nào.
Tôi lôi từ trong tầng đáy cuối cùng của tủ quần áo lấy ra một vali cũ, gắng hết sức đẩy ra trước cửa, “Đây là đồ đạc của anh, anh lấy rồi đi đi!”
Anh ta nhìn cái vali, sững người ra vài phút, sau đó bước vài bước đến chỗ cái vali, quỵ chân xuống, dùng đôi tay hơi run rẫy của mình kéo chiếc khóa, mở nắp vali ra.
Trên cùng là một chiếc áo sơ mi mùa hè màu nhạt, tuy đã vài năm rồi, nhưng trước khi cất vào đó, đều được tôi giặt sạch sẽ, ngay cả chiếc áo màu trắng cũng không hề có chút dấu vết màu ố nào. Bên cạnh còn có quần soóc, quần lót, mấy cuốn sách mà ngày trước anh ta thường đọc, bút viết, đã bị bỏ đi từ lâu...
Không cần nhìn, vị trí sắp xếp của những thứ đó đã hiện lên rất rõ ràng trước mắt tôi. Ngày trước, trong những đêm cô đơn. Tôi không chỉ một lần mở chiếc vali đó ra để ngắm nhìn chúng, cũng như chúng tôi chỉ giống một con chó nhỏ cứ ở mãi nơi nãy để chờ người chủ trở về?
Tuy nhiên tôi cùng đã ly hôn, cũng luôn thế hiện thái độ rất cự tuyệt nhưng tôi vẫn không thực sự dám tin, anh ta thực sự ra đi như vậy, thực sự không cần tôi nữa.
Phịch một tiếng, anh ta lại đóng nắp vali lại, bước lên trước vài bước kéo mạnh đống quần áo trong tủ ném xuống giường, rồi giật mạnh túi đựng đồ trong tay tôi, ném loạn xạ, sau đó lại ném cái túi xuống đất, nói thẳng với tôi: “Chỉ mang những đồ cần thiết thôi, rời khỏi đây, những thứ này đều không cần nữa!”
Nhìn thấy tôi không hề động đậy, anh ta càng bực tức, “Nghe thấy không, lập tức đi với anh!”, anh ta nói mà quầng mắt cũng phát đỏ lên. Tôi lặng lẽ nhặt túi đồ ở dưới đất lên, lôi đồ đạc ở trong túi ra, gấp lại từng chiếc một, không ngờ lại bị anh ta giật lại, “Anh đã bảo rồi, những thứ này đều không cần nữa!”
Xem ra anh ta thực sự kích động, nắm tay tôi rất chặt, anh ta cũng chẳng hề ý thức được việc đó.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi lại reo lên, là Thẩm Hân Hân gọi đến.
Nếu như anh yêu em
Khi Thẩm Hân Hân đứng trước mặt tôi, đã chờ tới hơn nữa tiếng rồi, “Tiêu Đồng Đồng!” Thẩm Hân Hân là một người gọi cửa rất to, ở tận dưới cầu thang đã bắt đầu gào rất lớn rồi.
Tôi đặt đống đồ dùng đang thu dọn xuống, chạy ra mở cửa. Cô ấy bước vào, vừa nhìn thấy Sở Mộng Hàn đứng ngay cạnh tôi, bất chợt giữ chặt miệng, khuôn mặt vô cùng kinh ngạc.
Khuôn mặt Sở Mộng Hàn trầm ngầm, không nói lời nào, đứng như trời trồng ở đó.
“Anh Sở, lâu rồi không gặp!” Từ sau khi xảy ra chuyện bố tôi đi viện cần tiền lần trước, Thẩm Hân Hân không còn giữ ý nghĩ tốt về Sở Mộng Hàn nữa, lúc này khi nói chuyện cũng chẳng có chút khách sáo nào, liếc mắt nhìn anh ta một cái khiêu khích.
Sở Mộng Hàn chau mày, có vẻ không hài lòng đối với người bạn thân của tôi, nhưng vì lịch sự, cũng phải gật đầu đáp lại một câu: “Chào cô!”
“Đồng Đồng, sao lại khẩn cấp như vậy? Giám đốc Tưởng không đi làm, tớ hỏi qua trợ lý Trần rồi bắt xe đến đây, còn nghĩ là cậu bị cướp giật, không ngờ lại gặp được anh Sở áo gấm vinh quy!”
Tôi tiến đến kéo kéo vạt áo cô ấy, “Phòng này không cho thuê nữa rồi, tớ muốn đến ở nhờ nhà cậu mấy bữa”.
“Ba năm, ba năm tươi đẹp nhất của cuộc đời người con gái, cô ấy đều sống trong sự chờ đợi thất vọng. Một mình cô ấy sống trong thành phố rộng lớn này, trả mọi chi phí, không dễ dàng gì tìm được một công việc tốt đẹp, lại chỉ vì anh mà phải bỏ đi. Tôi không có tư cách, vậy anh thì có tư cách gì?”
“Bố cô ấy làm phẫ