Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.
nhà? Ba năm rồi vẫn còn ở đây?”
Khuôn mặt tôi cứng lại, nén hơi thở, cảm nhận thấy áp lực của anh ta truyền sang tôi, giống như một gánh nặng khó chịu đựng nổi trong cuộc đời mình, “Ở đây tiền thuê nhà rẻ!”
Tôi tự nói với mình, đây là lý do duy nhất, chẳng còn lý do nào nữa. Ánh mắt của Sở Mộng Hàn dường như muốn nhìn xuyên thấu tôi, “Chẳng phải em bảo muốn anh đến lấy đi một số đồ đạc sao? Vậy hôm nay lấy luôn cũng được!”
Anh ta đi lên phía trước, tôi ở phía sau cứ như đi theo anh ta vậy. Tình cảnh như thế này sao mà quen thuộc quá, giống y như cảnh tượng của những năm trước. Khi đó tôi ở cùng anh ta, chẳng bao giờ tôi cầm theo chìa khóa trong người, không mang theo tiền, dường như chỉ cần có anh ta là có tất cả rồi.
Cầu thang tối om, mùi ẩm mốc bốc lên. Đi đến trước cửa căn phòng nhỏ của mình, chúng tôi không ai bảo ai đồng thời cùng đứng sững lại, cánh cửa bảo vệ cũ kỹ của phòng đã mở, cánh cửa gỗ thịt bên trong cũng hơi mở to, bên trong có tiếng hai người nói chuyện vọng ra… Vài giây sau, tôi mới nghe ra, trong hai người nói chuyện có tiếng của bà chủ Lý vẫn cho tôi thuê nhà.
Sở Mộng Hàn chau đầu mày nhìn tôi một cái, ánh mắt nghi vấn như muốn hỏi tôi là chuyện gì vậy.
Tôi vừa đập cửa, chợt nghĩ lại sáng hôm qua bà Lý hỏi tôi có đồng ý tăng tiền thuê nhà không, tôi đã hứa dù có thuê nữa hay không thì buổi tối cũng sẽ trả lời. Tối qua bị mẹ của Tưởng Nhược Phàm lôi đến thành phố T, rồi sau đó lại phát sinh rất nhiều sự việc bất ngờ, rõ ràng tôi đã quên mất chuyện này.
Nhưng cái bà Lý này có phải là quá không có lý lẽ không? Tôi cũng đã đóng cho bà ấy bốn năm tiền thuê nhà, chỉ vì tôi không trả lời, sáng ngày hôm sau đã để người khác đến xem phòng của tôi rồi sao? Đồ đạc của tôi vẫn còn ở đây, đây rõ ràng là xâm phạm vào quyền cá nhân của tôi rồi đấy! Đẩy Sở Mộng Hàn tránh ra, tôi sải bước đi vào phòng. Quả nhiên, người phụ nữ đó không phải bà Lý thì ai được chứ?
Đứng cạnh bà ấy lại là một đôi nam nữ rất trẻ, xem ra họ cũng tầm tuổi tôi, cả hai đang nhìn ngó khắp nhà tôi, sắc mặt khá hài lòng.
Tôi lập tức nóng sôi người, đây là nhà tôi mà, hàng ngày bất kể là công việc của tôi có mệt có nhiều đến đâu, cũng thu dọn nó thật gọn gàng ngăn nắp, cho dù tôi có vất vả, cũng vẫn có thể cố hết sức mình để bố trí cho căn nhà thật thơm tho thoải mái. Mỗi một đồ vật nhỏ trong căn phòng này, đều được tôi suy xét kỹ lưỡng trước khi bố trí.
Bọn họ dựa vào đâu mà vào đây ngó ngang liếc dọc chứ? Một người tính khí vốn rất nhẹ nhàng như tôi, lúc này cũng không sao có thể kìm chế được cơn tức giận, tôi bước lại phía bọn họ và nói: “Đi ra ngoài, ai cho các người vào nhà tôi?”
Ba người cũng giật mình ngước lên nhìn tôi, đặc biệt là bà Lý vốn luôn thấy tôi ôn hòa, miệng há to hết cỡ, ngạc nhiên hồi lâu không nói nên lời. Bà ấy nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân, trong mắt có chút ngượng ngùng, nhưng rất nhanh chóng đã lấy lại bình tĩnh. “Đồng Đồng à, hôm qua tôi đã chờ điện thoại của cô tới 12 giờ đêm vẫn chưa ngủ, tôi cứ nghĩ là cô không thuê nhà nữa. Người ta là vợ chồng trẻ chờ kết hôn không có chỗ ở, tiền thuê nhà cũng tới 2.500 tệ, mà trả tiền liền một năm luôn. Cô cũng biết tôi không có việc làm, chỉ trông chờ vào tiền cho thuê nhà để sinh sống…”
“Tôi vẫn còn chưa chuyển mà, chỉ là một đêm thôi, bà đã đưa người lạ đến nhà tôi ở, nếu tôi bị mất đồ thì làm thế nào, bà có chịu trách nhiệm không? Có việc gì cũng nên để đường lui, sau này gặp mặt cũng dễ nhìn nhau, làm người không nên quá đáng quá.”
Sắc mặc bà Lý bất chợt trở nên khó coi hơn, “Không trả được tiền thuê nhà, lẽ nào cũng không cho tôi để người khác thuê nhà? Hôm nay nếu cô cũng trả tôi một thể 30.000 tệ, tôi sẽ để lại phòng này cho cô thuê luôn.” Mặt tôi căng đến đỏ bừng, 30.000 tệ, dù chỉ 3.000 tệ tôi cũng chẳng có.
Tiếng cười lạnh lùng của bà Lý vang lên, biểu cảm bỗng chốc trở nên cứng nhắc, đột nhiên phát hiện ra Sở Mộng Hàn đang đứng ở cửa ra vào.
“Cậu Sở? Mấy người…” Bà Lý đương nhiên là quen Sở Mộng Hàn rồi, hơn nữa cũng biết là chúng tôi đã ly hôn nữa. Sau ba năm, nhìn thấy một người sống sờ sờ đứng sừng sững ở đó, bà ấy đương nhiên là không khỏi bất ngờ rồi.
Sắc mặt Sở Mộng Hàn cũng lạnh cứng như thép. Anh ta bước đến sau lưng tôi, nói một cách ngượng nghịu: “Tôi đi ra nước ngoài, mới về thôi”.
“Đi nước ngoài?” Bà Lý rất nhanh chóng liếc mắt nhìn khắp trên
Dưới Sở Mộng Hàn, khuôn mặt lập tức đầy ắp nụ cười rất tươi, “Hóa ra là đi nước ngoài về, vậy căn phòng này...”
Không muốn nhìn thấy vẻ mặt quá quắt đỏ tía kia, nhưng lại không thể không đoạt lấy chỗ trú chân cho mình, tôi bật nói: “Tôi thuê thêm một tháng nữa, chờ tôi tìm được chỗ mới sẽ lập tức chuyển đi, tiền thuê nhà vẫn là 2.500 tệ...”
“Không thuê nữa!” Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, Sở Mộng Hàn đã kiến quyết ngắt lời tôi. Có nhầm không vậy, không thuê nữa thì để tôi ngủ ngoài đường à?
Nhìn thấy tôi đang phẫn nộ, anh ta lại còn bực bội hơn cả tôi, nghiến răng nói: “Không thuê nữa, chuyển đến chỗ anh ở!” Giọng nói của Sở Mộng Hàn như da