Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
òng em sớm đã không còn anh nữa, cho nên suốt ba năm qua, em không một lần gọi điện cho anh.” Anh ta kéo lấy tay phải của tôi, đặt lên trên lồng ngực, “Lần đầu tiên trong khách sạn anh nghe thấy tiếng em gọi tên một người con trai khác, anh đã ghen đến phát điên. Nghĩ đến việc em đã từng qua đêm với người đàn ông khác trong khách sạn như vậy, anh thực sự muốn giết người. Khi biết em đã hạ quyết tâm muốn ly hôn, giao cuộc đời mình cho một người đàn ông khác, em có biết tâm trạng của anh như thế nào không? Không chỉ là ghen tuông, mỗi tối đi ngủ, đều lo sợ không sao ngủ được, chỉ sợ em bị lừa gạt, sợ em lại bị tổn thương thêm một lần nữa. Anh không muốn mình nghĩ đến nó, nhưng lại không sao khống chế được con tim mình.”
Tôi muốn rụt tay lại, nhưng anh ta không chịu, tôi bật khóc khiến anh bị ngắt quãng, tôi lắc đầu không muốn nghe thêm gì nữa. “Sở Mộng Hàn, anh đừng nói nữa, anh đừng nói nữa… Trước đây, người làm tổn thương tôi chỉ có mình anh, còn sau này sẽ chẳng có liên quan gì đến anh nữa.”
Căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Rất lâu rất lâu sau, trên đỉnh đầu tôi mới có tiếng anh vang lên rất trầm, “Đồng Đồng, hãy cho chúng ta thêm một cơ hội nữa, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không? Quên tất cả những gì đã xảy ra, chúng ta bắt đầu lại…” Đôi mắt anh ta có chút gì như sâu lắng, giống như một hồ nước dưới bóng râm của cây đại thụ, dường như ánh mắt đó chiếu đến đâu sẽ khiến người ta chìm ngập vào trong đó vậy.
Khi con người ta còn trẻ luôn coi tình yêu là khát vọng theo đuổi quan trọng nhất trong cuộc đời, nhưng ai lại biết được mặt sau của tình yêu đỉnh điểm lại là sự tổn thương cực độ? Chỉ xoay người một cái, đã khiến cho người ta vạn kiếp không thể quay đầu lại được.
Tất cả những lời thề non hẹn biển xưa kia, cuối cùng lại không thể thoát khỏi tuổi trẻ non nớt, nước chảy mây trôi không bao giờ dừng lại.
Khóe miệng tôi mở ra một nụ cười cay đắng, tay anh đặt trên bờ vai tôi cứng như gỗ đá.
“Sở Mộng Hàn, anh biết đấy, chúng ta không thể nào quay lại được nữa…” Tôi thở ra một hơi thật dài, nhìn vào mắt anh ta, nói một cách nghiêm túc, “Sau ngày hôm nay, trong mỗi một ngày trong tương lai, có thể tôi vẫn còn phải đi tìm một người thực sự yêu tôi và tôi thực sự yêu, cùng nhau sống hết cuộc đời. Người đó có thể là bất kỳ ai, nhưng duy nhất không phải là anh.”
Tôi nhìn Sở Mộng Hàn, lông mày anh ta từ từ chau xít lại, đáy mắt anh ta lấp đầy sự thâm tình, sự đau đớn, tuyệt vọng, thậm chí còn có cả sự hoảng sợ.
Chúng tôi cùng nhìn nhau, sự tuyệt tình của tôi khiến sự đau đớn và tuyệt vọng của anh ta như càng sâu hơn.
Chính vào lúc này, điện thoại tôi đặt trên bàn trà vang lên. Tôi vừa định đứng dậy, không ngờ động tác của anh ta còn nhanh hơn tôi một bước. Anh ta vội vàng cầm lấy điện thoại, chau mày nhìn một cái, lạnh lùng không do dự bấm ngắt luôn, sau đó lại nhìn chằm chằm lên màn hình rất lâu, ngón tay động đậy, giống như đang xóa cái gì đó.
Tôi ý thức được nhất định là tin nhắn của Tưởng Nhược Phàm.
“Anh đang làm cái gì thế?” Sở Mộng Hàn cuối cùng cũng nhẹ nhàng tắt nguồn điện thoại. Xoạch một tiếng đặt xuống bên cạnh.
Tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh một tia sáng lóe lên, có sự kiêu căng, sự phẫn nộ còn có cả một thứ tâm trạng nào đó nữa mà tôi không hiểu nổi. Có điều Sở Mộng Hàn như vậy, mới là người đàn ông quen thuộc trong mắt tôi.
Tôi lại một lần nữa cự tuyệt một cách không do dự, khiến cho căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng rất lâu.
Không biết là bao lâu sau, khi ngước mắt lên, mưa ngoài cửa sổ đã ngớt hẳn, trời cũng đã bắt đầu sáng.
Anh ta như một người bị đánh tả tơi, vẫn cố chấp đưa tôi về thành phố A. Vì tiện đường, tôi không còn cách nào để từ chối nữa.
Trên đường đi chúng tôi nói chuyện rất ít, một đêm không ngủ, anh ta rõ ràng có chút suy kiệt. Trên xe, từng cơn buồn ngủ cứ dồn dập đến, mà tôi không dám ngủ, liên tục nhìn sang anh ta, chỉ sợ anh ta vì buồn ngủ mà nhắm mắt lại. [ bạn đang đọc truyện tại '>
Bị tôi nhìn lâu, anh ta bất ngờ quay đầu sang nhìn tôi, cuối cùng không nén được mỉm cười, “Yên tâm, anh đã từng hai ngày không chợp mắt rồi, lái xe từ thành phố này sang thành phố khác, suốt tám tiếng trên đường. Anh sẽ không ngủ đâu, huống hồ trên xe còn có em.” Tôi nghe vậy, đầu mày dần dần chau lại. Trong ánh mắt anh ta lóe lên một tia sáng yếu ớt, đưa tay như muốn bảo tôi yên tâm vậy.
Đây là động tác mà trước đây anh ta thường xuyên làm với tôi, tôi bất chợt quay đầu sang một bên, tay anh từ từ co lại, nụ cười cũng dần biến mất.
Khi về đến thành phố A, cũng đã là 10 giờ trưa, Sở Mộng Hàn như ngựa quen đường cũ, nhanh chóng đưa tôi về dưới tầng lầu dưới nhà tôi ở.
“Anh đưa em lên nhà!” Anh ta khóa xe lại, bước vài bước hướng đi lên trên lầu. Tôi từ phía sau lao lên theo, chặn lại trước mặt anh ta, “Sở Mộng Hàn, không cần đâu, trời cũng sáng lắm rồi, anh về đi!”
Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn quanh tòa lầu bốn bên cũ kỹ, lại chiếu ánh nhìn về phía tôi, “Sao không chuyển