Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

ố A, dưới sự khác xa của lý tưởng và hiện thực, áp lực của anh ta không biết còn lớn hơn tôi bao nhiêu lần.
Nếu khi đó trong lòng anh ta luôn cho rằng, vì chúng tôi không có tiền, lại còn nuôi dưỡng thêm một đứa bé nữa, mà tôi đã từ bỏ đi đứa con của mình, tôi dường như đã cảm nhận được trái tim anh ta khi đó đã day dứt và đau đớn như thế nào. Nhưng trong lòng anh ta, lẽ nào tôi chính là người phụ nữ như vậy?
Khi còn đi học, tôi cũng không phải không có những người con trai nhà giàu theo đuổi, nếu tôi thực sự coi trọng tiền như vậy, thì tôi sẽ nghe theo lời mẹ tôi, mà không nghĩ đến việc cùng một người chẳng có gì như anh ta kiên trì phấn đấu.
“Tôi không có!” Những giọt nước mắt uất ức, từ từ lăn xuống trên má tôi, lại cũng chỉ có thể nói ra được ba từ đó một cách run rẩy.
“Em không có?” Ánh mắt của anh ta từ đau đớn chuyển dần sang phẫn nộ, dường như cảm xúc bao nhiêu năm kìm nén, đều bộc phát hết trong lúc này, “Em có biết không, khi anh biết là em có thai, anh đã vui sướng như thế nào; khi nhìn thấy em đau đớn trên giường bệnh, anh đã tự trách mình nhiều thế nào. Nhưng anh không thể ngờ được, sau đó anh lại vô tình nhìn thấy thuốc phá thai ở nhà mình, em mua về để uống? Đó là con của chúng ta, sao em lại đang tâm như vậy? Chỉ vì không có tiền, em đã nỡ lòng tước đoạt đi quyền được sinh tồn của một sinh mệnh sao?”
Anh ta nói càng ngày càng kích động, thậm chí còn gục người xuống, khiến tôi cuộn lại trong một góc không gi­an của căn phòng, nhìn tôi đầy đau đớn.
Cái gì là thuốc phá thai? Tiêu Đồng Đồng tôi không có tài năng gì, sống đã hai mươi sáu năm nay, chỉ có một việc sống chung trước khi hết hôn với Sở Mộng Hàn là chuyện làm theo trào lưu ra, vẫn luôn luôn là một người con gái con nhà lương thiện, cái thuốc phá thai gì gì đó, cho đến bây giờ tôi cũng không biết hình dạng nó thế nào.
“Tôi nói rồi, tôi không có!” Đẩy anh ta ra, tôi như bị thiêu đốt, “Sở Mộng Hàn, anh sống đời tiêu diêu cũng đã ba năm qua đi, vẫn chưa thấy chán sao! Bây giờ chúng ta đã ly hôn rồi, đã ly hôn rồi, sao anh vẫn còn giày vò tôi thế! Đó cũng là con của tôi, là một phần máu thịt của tôi, bây giờ mỗi tháng đến ngày kinh nguyệt, trong tim tôi vẫn còn đau đớn, sao anh lại có thể nói như vậy với tôi? Anh đúng là kẻ đốn mạt!...”
Nếu sớm biết anh ta sẽ nói chuyện này, tôi sao có thể mở cửa để cho anh ta vào phòng chứ! Tôi hằm hằm căm hận nhìn anh ta, “Tôi nói lần cuối cùng, tôi không có. Cũng đã ly hôn với anh rồi, tôi còn nói dối anh làm gì chứ?”
Anh ta vẫn nhìn tôi chăm chú, chân thành như vậy, rất lâu như vậy, “Anh tin em!” Một sức mạnh rất to lớn đã hút tôi vào trong lòng anh, rất mạnh mẽ, dường như để chứng minh đều đó vậy.
“Anh… buông… ra… Anh không cảm thấy bây giờ anh mới tin tưởng, đã là quá muộn rồi sao?” Tôi giằng co đẩy anh ta ra, nói gì thì nói chúng tôi cũng đã từng yêu thương nhau, đã từng nương tựa vào nhau, nhưng anh ta lại không hề hiểu được tôi, lại có thể nghi ngờ oan uổng cho tôi như vậy.
Trái tim, thực sự rất giá lạnh!
Nhưng anh ta thực sự rất đau đớn, lúc này hai cánh tay anh ta ôm chặt khiến tôi cảm thấy đau, “Đồng Đồng, ba năm nay, mỗi khi nghĩ đến chuyện này anh đều rất buồn.” Cái dáng vẻ yếu đuối hiếm thấy của anh ta khiến tôi bị lây nhiễm, tay tôi dường như không còn sức lực nữa, cả cơ thể đổ sụp lên bờ vai anh, những giọt nước mắt cứ âm thầm lăn xuống.
Về chuyện đứa con này, chúng tôi rất ít khi nói đến, tôi cứ nghĩ anh ta im lặng che dấu, cũng là vì buồn khổ như tôi, thật không ngờ, còn có một nguyên nhân khác nữa.
Giờ đây nghĩ lại, cũng từ khi đó, chúng tôi càng ngày càng cãi vã nhiều hơn, cuối cùng sau khi cãi nhau một trận mà đã suốt mấy tháng liền không xảy ra, anh ta đã nói ra hai từ “ly hôn” với tôi.
Còn tôi cũng chán cảnh cãi nhau, chán phải chiến tranh lạnh, huống hồ một người bướng bỉnh như tôi, không bao giờ lại mở miệng níu kéo anh ta trong hoàn cảnh như vậy. Anh ta không biết, khi anh ta nói ra những lời tuyệt tình như vậy, đã làm tổn thương sâu sắc đến tôi như thế nào?
Tôi mạnh mẽ ngẩng cao đầu nhìn anh ta, lẽ nào đó là lý do mà suốt ba năm qua anh ta không hỏi han gì đến tôi sao? Vì hiểu lầm tôi, vì hận tôi? Nếu như, đây chính là lý do hài hước nhất trên đời này.
“Đây là lý do mà anh ra đi sao?”
Khuôn mặt Sở Mộng Hàn chỉ cách tôi vài phân, ánh mắt anh ta rực sáng, như đang đánh vào mặt tôi, anh ta không còn là Sở Mộng Hàn mà tôi quen biết nữa. Đột nhiên nghĩ lại những điều mà Chu Chính nói với người bạn gái của của anh ta: Ba năm rồi, có rất nhiều điều đã thay đổi.
Tôi chọn cách không tin tưởng, “Sở Mộng Hàn, anh không phải lừa gạt tôi làm gì! Đều không còn ý nghĩa gì nữa rồi.” Bẵng đi khoảng thời gi­an trống trải suốt ba năm giữa chúng tôi, cứ nghĩ đến việc từ sau khi anh ta trở về thành phố A lần này, tất cả những điều về anh ta mà tôi nhìn thấy, nghe thấy, sao tôi có thể tin tưởng được nữa chứ?
“Đồng Đồng, anh vẫn luôn luôn chờ đợi em, anh cứ nghĩ rằng em đã yêu người khác, cứ nghĩ rằng em yêu Tưởng Nhược Phàm, nghĩ rằng trong l


XtGem Forum catalog