Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.
r>Nhưng Chu Chính vẫn thản nhiên, đứng trước cả phòng, thản nhiên đưa ra vài câu phê bình và khích lệ. Sau đó bảo tôi đi in danh sách tiêu thụ của tháng này, mang đến phòng họp.
Tôi đưa danh sách cho anh, anh lại phân tích với mọi người. Phân tích đúng điểm yếu của tôi, đánh đúng vào điểm mấu chốt, khiến tôi vô cùng khâm phục.
Mấy câu nói sau giúp tôi lấy lại ý chí, dường như quên đi việc cấp bách là sắp phải trả tiền vay. Được mất bỗng chốc không còn quan trọng, tương lai tốt đẹp không xa đang đợi tôi.
Tôi ghi chép lại cẩn thận, sợ để bỏ sót từng chi tiết mà Chu Chính nói. Sau khi hội nghị kết thúc, mọi người đều ra về, tôi vẫn đang chỉnh sửa lại những thứ đã ghi lại trong máy tính.
Chu Chính ngồi xuống bên tôi, tôi ngẩng đầu lên phát hiện anh đang nhìn bút và sổ trong tay tôi.
“Có thấy vất vả quá không?” Giọng anh rất nhẹ, hoàn toàn khác mọi khi, tôi vội lắc đầu.
“Vậy thì tốt, anh luôn cảm thấy làm kinh doanh có thể để ý chí con người kiên cường hơn!” Anh vừa nói vừa nhìn tôi thăm dò, khiến tôi có cảm giác mình dường như thay đổi rất nhiều so với trước kia.
Ăn linh tinh bên ngoài, rồi lên tàu điện ngầm về ngôi nhà nhỏ.
Tôi tự nhủ, sau khi qua khủng hoảng kinh tế lần này nhất định sẽ thuê nhà ở một khu đô thị mới điều kiện tốt hơn để ở.
Chu Chính nói đúng, có áp lực mới có động lực.
Tôi móc chìa khóa trong túi, hạ quyết tâm, nhất định cố gắng hết mình trong tháng sau, cố gắng dọn khỏi nơi này.
Không có gì là không làm được, chỉ là không dám nghĩ.
Ai ngờ đang lúc tôi giận dữ bất bình với cuộc sống, chiếc giầy cao 3 cm bị trượt khi bước lên bậc cửa, tôi ngã bổ nhào kêu lên đau đớn.
Tôi thử đứng dậy nhưng vừa động người đã đau thấu xương. Tồi tệ, bong gân rồi. Tối qua mưa to như vậy, trên bục đọng đầy nước. Chiếc giầy mũi nhọn dẫm lên trên, khả năng bị trơn trượt là rất lớn, sao tôi lại không chú ý chứ?
Phòng bị dột, nước mưa vẫn nhỏ xuống, khi không thuận lợi, làm gì cũng đen đủi.
Trời đã tối hơn, tôi chịu đau ngồi một lát, sau đó hơi cử động, đau đớn không những không giảm nhẹ mà càng ngày càng khó chịu.
Nhưng vì sao ở ngoại ô không sáng hơn trung tâm thành phố. Tôi ngồi tha thẩn ở đó, váy và chân đều ngâm trong nước mưa, đúng là thiên địa không linh.
Đang do dự muốn gọi 120, lại nhìn thấy phía xa có một chiếc xe quen thuộc đang tiến đến, đèn xe tắt, một người đàn ông tuấn tú bước ra, lại là anh.
Lúc này, nói là tim không đập nhanh thì chỉ là lừa dối chính mình.
Tôi nhìn theo bước chân anh tiến đến, trong lòng ấm áp.
“Đồng Đồng!” Anh nhìn thấy tôi, chạy về phía tôi, muốn đỡ tôi dậy.
“A”, chỉ cần hơi nhúc nhích lại đau đớn.
“Tôi bong gân chân rồi.” Tôi than, dùng ngón tay chỉ chân phải.
Anh nhìn chân phải của tôi, tháo giầy cho tôi, động tác rất nhanh, vẫn khiến tôi không thể chịu đựng.
“Lớn như này còn không cẩn thận! Không biết những năm qua em sống thế nào?” Anh cau mày, bế tôi, đi nhanh về phía xe, mở cửa, đặt nhẹ tôi lên đó.
Xe lao đi chừng bốn mươi phút, chúng tôi đến bệnh viện lớn.
Kết quả kiểm tra thật đau lòng, bác sỹ nói tuy không gãy xương nhưng dây chằng bị thương nghiêm trọng, cần ở trên giường nghỉ dưỡng mười ngày.
Mười ngày? Có nhầm lẫn không vậy? Tôi không lo lắng cho cái chân mà lo lắng nếu tôi nằm một tuần trên giường có nghĩa là không thể hoàn thành chỉ tiêu kinh doanh của tháng sau.
“Bác sỹ, ở đây các vị bó bột cũng cần đạt doanh số mỗi tháng, số lượng tiêu thụ liên quan trực tiếp đến thu nhập của các vị không?”
Nam bác sỹ khoảng 40 tuổi, nghe tôi nói như vậy liền cười lên, “Không muốn giấu cô, cả ngày hôm nay tôi đã đắp 200 thạch cao bó bột, lương mỗi tháng giống nhau. Chỉ là chân cô nếu không đắp thạch cao, sau này sẽ thường xuyên bong gân, nên phải đắp, sau khi về để chồng cô chăm sóc cô, ít xuống đất, đừng làm việc, cũng đừng để dính nước.
Không kịp giải thích, anh đã đồng ý với bác sỹ.
Sau khi lên xe, tôi cảm giác phương hướng không đúng.
“Sở Mộng Hàn, phiền anh đưa tôi đến chỗ Thẩm Hân Hân.” Thực ra nếu có thể, thực sự mong anh đưa tôi về chỗ mẹ. Nhưng chỉ sợ mẹ thấy tôi và anh bên nhau sẽ đuổi tôi đi.
Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại từ trong túi gọi cho Thẩm Hân Hân. Dường như là đồng thời, anh đưa cánh tay ra, cướp điện thoại của tôi, ném sang một bên. Tôi cố gắng giằng lại, anh nói: “Giờ sắp lên đường cao tốc rồi, em không muốn xảy ra sự cố giao thông thì tốt nhất ngoan ngoãn ngồi yên.” Khi anh nói câu này, tôi thấy rõ anh đang lừa tôi.
“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?” Tuy nói vậy nhưng trong lòng tôi sớm đã biết.
“Đến nơi em sẽ biết!” Anh xoay vô lăng, xe rẽ nhanh sang làn xe bên phải, tôi bị đau chân, còn người đàn ông này như đang rất vui.
Nhà anh ở khu đô thị cao cấp xa hoa trong trung tâm thành phố A, bốn tòa chung cư cao 30 tầng bao quanh một vườn hoa rộng. Có đài phun nước, núi giả, cỏ xanh, ở đây tấc đất tấc vàng thật xa hoa.
Thang máy lên thẳng tầng 26, anh bế tôi, đưa ngón trỏ ra, ấn lên máy