Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.
vân tay ở bên phải cửa, cửa liền mở ra. Trước mặt là cửa sổ sát đất, cảnh đêm ở thành phố A đều trong tầm mắt, giống như những đám mây đang lướt nhẹ đều đang ở trước mắt tôi.
Cuối cùng anh cầm một chiếc túi bảo quản to, giúp tôi bọc lại chỗ bó bột, sau đó bế tôi lên cạnh bồn tắm, để chân vắt phía ngoài, đưa sữa tắm và dầu gội vào tay tôi.
Tôi cảm giác mặt mình nóng bừng, hơi cúi đầu, nhưng đợi hồi lâu anh vẫn đứng nguyên đó. Tôi cau mày nhìn anh, anh mới ngượng ngùng nói: “Có cần giúp đỡ không.”
Mặt tôi đỏ bừng, tuy tôi biết anh chỉ là không yên tâm vì chân bị thương của tôi.
“Không cần…”
“Vậy anh ra trước”, khi cửa phòng đã khép vào, tôi bất giác thở phào. Cố gắng cởi quần áo, hôm qua chưa tắm, lại ra nhiều mồ hôi, trên người dính dính khó chịu.
Nước trong suốt, từ từ lưu động ở đầu ngón tay tôi, giữa những giọt nước màu trắng, tôi nhìn thấy phòng tắm hoa lệ, trong gương đối diện, mái tóc dài của tôi buồn trên bờ vai, cơ thể sáng bóng như màu răng. Trên mặt nhìn thấy rõ màu máu hồng nhạt, hai con mắt đen như sơn vì có hơi nước càng trở nên trong trẻo.
Năm tháng không làm thay đổi dung mạo của tôi, nhưng lại thay đổi trái tim tôi.
Cẩn thận xoa sữa tắm lên người, sau đó bắt đầu gội đầu. Công tắc vòi nước ở bên tay, tôi ấn, ai ngờ nước phun ra thật lạnh, toàn thân tôi co ro, chân phải lại đau nhói.
“A”, tôi kêu lên nhưng không phải rất to.
Cửa phòng tắm mở ra, “Em sao vậy?” Anh bước vội vào, lo lắng.
Hai tay tôi ôm lấy ngực, cố gắng giấu mình trong nước, tim đập nhanh.
Anh đứng yên đó nhìn tôi, đôi mắt sâu lúc sáng lúc tối. Trong hơi nước mập mờ, tận sâu nơi mắt anh có ánh sáng lóe lên như giọt nước. Nước từng giọt từng giọt chảy xuống tóc tôi.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh, lúng túng, “Em không biết điều chỉnh nhiệt độ.”
Không nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ nghe thấy âm thanh rất nhẹ phát ra từ cổ họng anh, sau đó nghe anh nói: “Anh giúp em!”
Anh đi đến, sau đó ấn công tắc bên cạnh tôi, nước được chỉnh đến nhiệt độ vừa phải. Ngón tay thon dài của anh lấy dầu gội, vò nhẹ mái tóc dài của tôi.
“Không cần, tôi tự làm.” Tôi đưa tay ra ngăn anh, nhưng lại quên để lộ phần ngực, tôi vội rút tay lại, che trước ngực.
“Nhắm mắt lại”, giọng anh dịu dàng có chút vỡ vỡ, khiến tôi run lên, ngoan ngoãn nhắm mắt. Dòng nước ấm nóng từ đầu từ từ chảy xuống, trượt xuống theo ngón tay anh.
Trong phòng tắm yên tĩnh, ngoài tiếng nước chảy, trái tim tôi cũng như muốn nổ tung.
“Anh giúp em thay nước.”
Tôi cuộn người lại, cúi đầu xuống. Thay nước một lần, mang theo bọt sữa tắm trên người tôi, cả thân hình lộ ra trong bể nước trong suốt. Tôi nghe thấy tiếng thở nhẹ của anh, dường như đang khống chế cái gì đó. Sau đó anh với chiếc khăn tắm trắng như tuyết quấn lấy tôi.
Chưa kịp phản ứng, đã bị anh bế ra khỏi phòng tắm, không hề làm đau chân tôi.
Trong phòng ngủ, vẫn là cửa sổ sát đất, chiếc rèm sa tanh màu cà phê rủ xuống, bay nhẹ khiến cả gian phòng mang màu sắc như mộng ảo.
Anh đặt tôi vào giữa giường, dường như đã nhẫn nhịn đến đỉnh điểm, đưa chiếc áo ngủ kẹp dưới nách cho tôi, nói “Em tự mặc áo, anh đi lấy đồ cho em.”
Tôi nắm chặt chiếc khăn quấn trên người “ừm” một tiếng.
Anh dường như không thể dừng lâu hơn trước mặt tôi, quay người đi ra, theo đó là cửa đóng sầm lại.
Hồi lâu anh vẫn không quay lại, lúc trước hoảng loạn, hoàn toàn không biết trời đã rất tối. Tôi mặc áo ngủ rộng, nằm giữa giường, cảm giác thoải mái lan tỏa trong tôi, dịch máu trong cơ thể cũng như đang hưởng thụ sự dễ chịu. Tôi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Khi mở mắt ra, anh đã ngồi trước giường, trên người tôi còn đắp một chiếc chăn không biết từ khi nào.
Cảnh đêm từ ngoài xuyên vào, đầu giường là chiếc đèn bàn tinh xảo, hai thiên sứ nhảy múa dưới ánh đèn. Trên mặt đất là hành lý mà tôi mới dọn đến nhà mới thuê chưa lâu.
Trong đó một túi vải màu phấn đã được mở ra.
Anh đã thay đồ, dưới ánh đèn mông lung, khuôn mặt quen thuộc càng trở nên tuấn tú.
Lúc này tôi mới chú ý trên tay anh là một bộ đồ nội y lấy từ trong túi của tôi.
“Ai cho anh cầm cái này.” Tôi kéo cao chăn, giấu quần áo anh đưa tôi vào trong chăn.
Anh khẽ cười, “Đợi chân em khỏi thì tự đi lấy.” Nhưng nhìn anh cười, tôi lại cảm giác giá mà chân tôi mãi mãi không khỏi có khi anh còn vui hơn.
Anh nhìn tôi thật lâu, tôi cuối cùng cũng bại trận, ho khẽ, lên tiếng trước: “Muộn rồi, tôi muốn ngủ rồi!”
“Đợi em ngủ rồi anh sẽ đi.” Anh nói thành khẩn, khiến sự cảnh giác và căng thẳng trong tôi dịu đi.
Lần mở mắt sau đó đã là sáng sớm ngày hôm sau. Xin nghỉ, nằm trên giường, tim tôi như bị chú mèo nhỏ cào xé, giá mà cái chân trong một đêm sẽ khỏi thì tốt biết mấy.
“Đồng Đồng, ăn sáng nào!” Anh bưng một chiếc bàn ăn nhỏ vào, đặt trước mặt tôi.
Tôi nhìn lên bàn, một đĩa trứng chiên hun khói, vài miếng bánh mì mạch, một cốc sữa bò.
Trứng chiên làm rất ngon, lửa vừa phải.
“Trưa anh gọi điện cho Bồng Thiên Lầu mang bữa trưa cho em, em nghỉ ngơi ở nhà cho khỏe, không được đi lung tung, tan ca anh