Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
sẽ mang bữa tối về.”
Chuyển đến chỗ anh, tôi có thể cảm nhận được anh đang cố gắng bù đắp, nhưng tôi không những không thích ứng mà lại rất muốn thoát ra.
Mọi thứ ở đây đã từng là mộng tưởng của tôi và anh, nhưng giờ anh đã thực hiện được giấc mơ đó nhưng lại không còn liên quan đến tôi.
Với tôi, hạnh phúc là cùng với người mình yêu lên mục tiêu, sau đó cùng nhau phấn đấu, là quá trình bắt đầu từ con số 0 đi đến thành công mà không phải theo đuổi một kết quả đơn thuần.
Giống như bạn trúng sổ xố 5 triệu tệ mua căn hộ, và bạn thông qua nỗ lực, kế hoạch từng bước thực hiện cuối cùng thực hiện mộng tưởng ở căn hộ của mình, cảm giác hoàn toàn không giống nhau.
“Sở Mộng Hàn, bình thường anh sống như thế nào cứ tiếp tục như vậy, không cần cố thay đổi vì tôi.” Tôi chỉ chiếc gậy chống bên cạnh, nói với anh: “Trong tủ lạnh có gì, tôi tự giải quyết là được, không cần quá phiền phức!”
“Tủ lạnh chẳng có gì, nếu em muốn mau đi được tốt nhất ngoan ngoãn ở trên giường, đừng đi lung tung.” Nói xong anh đưa cốc nước đã đặt ống mút đến bên miệng tôi.
“Cuộc sống quá dễ chịu, sẽ biến con người ta thành ếch xanh trong nước ấm. Anh thế này là muốn em làm ếch xanh sao?”
Anh đưa bánh vào miệng tôi, cắn răng nói: “Anh muốn để em làm công chúa hạnh phúc nhất, chỉ cần em muốn.”
“Em năm nay đã 26 tuổi rồi, nhờ phúc của anh nên đã trải qua một lần hôn nhân thất bại, những lời ngon ngọt, anh hãy giữ lại cho người phụ nữ khác.”
Tôi đã từng luôn nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian, là chính anh đã phá vỡ hạnh phúc đó, nhưng giờ vẫn nói với tôi những lời này, sao tôi có thể tin? Huống hồ dù anh nói là thật lòng, cho đến hôm nay tôi nhất định phải đón nhận sao?
“Tiêu Đồng Đồng, em nhất định phải hiếu sai lệch ý của anh sao?”
Vấn đề được mở ra, tôi hỏi, “Em ở chỗ anh có gây ra phiền phức không cần thiết cho anh không.” theo suy đoán, trong ngôi nhà sang trọng này nhất định anh thường xuyên qua đêm với nhiều người phụ nữ, sự tồn tại của tôi nhất định gây phiền phức cho anh.
Anh đang ăn trứng rán, buồn buồn nói: “Không!”
“Nhà em thuê, anh đã giúp em trả lại rồi!” Anh thản nhiên, tôi mở to mắt nhìn anh. Căn nhà nhỏ tuy rẻ, nhưng tôi đã trả tiền một quý, mới chỉ ở có hai ngày mà thôi. Anh không thương lượng với tôi đã trả phòng, đợi chân tôi khỏi lại phải tìm nhà sao?
Trong lòng thở dài, tôi không kìm nén nổi, “Sở Mộng Hàn, anh hơi quá rồi.”
“Mấy ngày nữa sau khi anh rời khỏi thành phố A, căn nhà này không ai ở, em muốn ở bao lâu cũng được, không ai làm phiền em kể cả anh.”
Tôi biết anh không thể ở mãi trong công ty con ở thành phố A, nhưng không ngờ anh muốn để lại nhà cho tôi.
“Ừm, tôi sẽ sớm tìm nhà để chuyển”, bữa sáng kết thúc bằng sự im lặng.
Anh đi làm, trong ngôi nhà xa hoa trống trải chỉ còn lại tôi, đột nhiên có ý muốn tham quan ngôi nhà này.
Tôi cầm chiếc gậy chống đi một vòng quanh nhà. Trong nhà không có đến một hạt bụi, không giống như nhà của người đàn ông độc thân, trong đầu tôi xuất hiện vô số giả thiết.
Ví như hình ảnh Khang Nhiên mà tôi đã gặp thường đến dọn dẹp nhà cho anh, sau đó hai người ăn tối dưới ánh nến, rồi ở lại qua đêm, nằm trên chiếc giường tôi đã ngủ đêm qua.
Tôi sao vậy, trong đầu toàn nghĩ đến thứ linh tinh? Chân bong gân lẽ nào đầu cũng hỏng? Vấn đề này căn bản không cần nghĩ, tất nhiên là vậy. Quay một vòng về chỗ cũ, trong lòng vẫn có cảm giác lạ lẫm như ban đầu.
Nằm xuống giường, nhìn trần nhà, không có anh, gỡ bỏ toàn bộ vũ trang, nhưng tôi vẫn không thể bình tĩnh lại. Ba năm nay rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, cuộc sống của anh thế nào?
Trước kia trong tivi thường có cảnh, dù là nam hay nữ đều đặt ảnh của người mình yêu ở chỗ gần mình nhất khi ngủ. Tôi nhìn tủ đầu giường ở hai bên, không đặt ảnh của ai, tò mò kéo ngăn kéo ở tủ đầu giường gần tôi nhất.
Bên trong không có gì, xem ra đồ đạc của anh ở đây không nhiều. Đột nhiên có một chiếc hộp rất đẹp nằm ở góc ngăn kéo đã gây cho tôi sự tò mò, chiếc hộp bao bọc tinh xảo có cảm giác rất quen, nhưng không nhớ ra đã từng thấy ở đâu.
Tôi cầm nhẹ nó lên, sau đó cẩn thận mở ra.
Tôi kinh ngạc bởi đồ vật trong đó.
Một chiếc nhẫn kim cương hình trái tim hoa lệ giống như nữ thần nằm trong hộp. Tại sao lại có cảm giác quen đến vậy, là vì chiếc nhẫn đó chính là chiếc tôi và Chu Chính đã thử đeo ở tiệm vàng hôm đó.
Giờ tôi vẫn nhớ nó trị giá 199.999 tệ.
Lúc đó người bán hàng nói chiếc nhẫn đã được người khác đặt trước, hoá ra chính là anh.
Cuộc sống của anh có quy tắc hơn tôi tưởng tượng, cách ngày sẽ có một người đến dọn dẹp. Những ngờ vực về những người phụ nữ trước đó đều không hề có, mấy ngày đầu anh như những người nhân viên bình thường khác.
Sáng sớm anh làm sẵn bữa sáng cho chúng tôi rồi đi làm, trưa, tối đặt cơm ở khách sạn hoặc giữa đường gọi điện hỏi tôi muốn ăn gì, sau đó mua đồ ăn tự mình nấu.
Tối sau khi ăn xong anh thường vào trong phòng sách để xử lý một số việc cần tiếp tục hoàn thành.
Tôi rất thích chiếc cửa sổ sát đất trong phòng ng