Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.
ủ, khác với cửa sát đất trong phòng khách là từ cánh cửa nhìn ra ngoài nhìn thấy chiếc hồ nhân tạo trong khu đô thị.
Mỗi khi tôi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, anh thường ôm máy tính lên mạng hoặc chơi trò chơi.
Nhưng thỉnh thoảng khi tôi vô ý quay lại nhìn anh, anh đã ngủ rồi, lông mi dài phủ xuống, môi hơi cong lên, khác hoàn toàn với lúc bình thường, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc.
Lúc đó tôi mới phát hiện anh gầy hơn nhiều so với lần đầu tiên tôi gặp anh ở thành phố A, sắc mặt cũng không tốt lắm, ngủ sâu như vậy chắc chắn là rất mệt mỏi.
Tôi nhìn anh, cảm thấy trái tim mình như mềm nhũn, nhưng sau đó lại vội kìm nén mình vứt bỏ cảm xúc đó.
Hai người chúng tôi đều không phải là người nói nhiều, bình thường cũng không nói nhiều, hơn nữa quan hệ mỏng manh, yếu ớt giữa chúng tôi lúc này khiến anh còn ít mở miệng hơn. Vì dù anh nói gì, tôi luôn muốn dùng những lời kích bác. Im lặng kéo dài, quan hệ giữa chúng tôi cũng cải thiện hơn nhiều.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, chân phải của tôi đã hồi phục khá ổn, hôm đó sau khi từ bệnh viện tháo bột trở về, cơ bản đã đi lại như bình thường.
Thấy tôi thu dọn đồ trong phòng, anh đứng sau tôi, “Em đang làm gì?”
“Chân tôi khỏi rồi, rất cảm ơn anh những ngày này! Tôi nghĩ tôi vẫn nên đến chỗ Thẩm Hân Hân sống một thời gian.”
Anh tiến đến vức quần áo mà tôi đã sắp xếp sang một bên, “Anh đã nói tháng sau anh rời khỏi thành phố A, em yên tâm sống ở đây, không có ai làm phiền em.”
Vẫn chưa đủ, anh nhét toàn bộ túi, ba lô mà tôi đặt trên mặt đất vào tủ.
Sức lực của tôi không thắng nổi anh, do đó đành chịu nói với anh: “Sở Mộng Hàn, làm vậy có ý nghĩa không?”
“Tại sao em không chọn thứ tốt cho mình? Anh phải làm thế nào em mới chịu ở lại. Nếu anh nói anh sẽ biến mất khỏi đây, không xuất hiện nữa, em sẽ không đi chứ?”
Tôi lắc đầu, “Sở Mộng Hàn, sao anh không hiểu, chúng ta đã ly hôn, đúng hơn là ba năm trước mình đã chia tay. Chúng ta giờ là hai người không liên quan, nếu anh áy náy vì những lời của Thẩm Hân Hân thì không cần thiết, đều là việc của tôi, hơn nữa đều trôi qua rồi!”
“Không có lý do để ở lại đây? Lẽ nào em không còn chút tình cảm nào?” Anh đứng bên tôi, nóng giận.
Tôi kinh ngạc trước câu nói của anh, mở to mắt nhìn anh.
Tôi bước vài bước, nín thở, lật mạnh chăn, lại thấy anh nằm đó trong bộ vest, cà vạt chưa tháo, cuộn trong chăn. Sợ chết mất, lòng bàn tay tôi cũng toát mồ hôi.
“Sở Mộng Hàn, anh nằm nhầm phòng rồi”, tôi vừa dùng lực vừa đẩy, anh vẫn bất động.
“Sở Mộng Hàn?” Trong lòng cảm thấy có gì bất ổn, tôi ý thức được sờ trán anh, trán đã nóng bừng.
“Sở Mộng Hàn…” Tôi lại mềm lòng, giọng cũng trở nên nhu hoà.
Anh lật người, dùng chăn đắp kín. Tôi hạ thấp giọng, “Chờ xem nhiệt độ cơ thể, không được thì phải đi viện với tôi.”
Anh không nói gì, coi tôi là không khí.
“Cặp nhiệt độ ở đâu?” Tôi nhẫn nại nhắc lại, trong lòng lo lắng. Thực ra tôi và anh cơ bản thuộc một loại người, bình thường ít mắc bệnh nhưng một khi đổ bệnh chứng tỏ cơ thể đã không còn sức lực. Cảm giác bị hút hết sinh lực lượng mềm yếu không còn sinh lực, tôi hiểu rõ điều này.
“Hộp thuốc ở phòng sách”, giọng anh nói từ trong chăn, không thò mặt ra. “Tôi chạy đến phòng sách, lục tung, cuối cùng nhìn thấy hộp thuốc ở tầng thấp nhất của giá sách.
Chạy đến phòng ngủ cởi áo cho anh, mở vài cúc áo, sờ vào cổ, cặp nhiệt kế vào nách. Người anh nóng như cục than, tôi khẽ hỏi: “Anh muốn ăn gì?”
“Không ăn gì”, giọng anh vỡ. Anh khó chịu, tôi nghe cũng cảm thấy khó chịu, kìm nén tâm trạng lo lắng bất an, không nói nữa. Ba phút sau tôi rút cặp nhiệt độ ra, lên tận 410C.
“Đi viện với tôi ngay”, sốt cao thế này, tôi không muốn vài ngày nữa trên báo đăng tin Tổng Giám đốc TPC ở Trung Quốc sốt cao nhập viện trở thành thần kinh.
“Không chết được đâu.” Người này khi ốm đúng là có tiềm chất ác bá, nhưng đứng trước bệnh nhân, tôi không chú ý đến thái độ của họ.
Tôi rót nước, lấy ra vài viên thuốc giảm sốt từ hộp thuốc, không cần anh đồng ý, dùng thìa cho vào miệng anh. Lúc này anh không thể che giấu được sự yếu ớt của mình, tuy vậy vẫn che giấu cho mình, cho rằng làm như vậy người khác sẽ cho là anh vẫn kiên cường.
Người đàn ông này, thật là…
Vẫn may là uống thuốc xong anh lại chìm vào giấc ngủ. Tôi giúp anh cởi giầy, vest, đắp chăn cho anh. Lúc này đã mệt đến mồ hôi đầy trán.
Không những vậy, tôi cũng không ăn cơm, mở tủ lạnh, ngoài sữa bò, trứng, bánh mì, còn có vài quả dưa chuột. Nhớ là buổi sáng khi đi làm nhìn thấy bên cạnh chung cư có một siêu thị Hàn Quốc, thế là tôi đóng cửa, cầm túi đi, đi thang máy xuống lầu, trong lòng nghĩ cho bệnh nhân ăn gì mới tốt.
Sau 15 phút ra khỏi siêu thị, trong lòng thầm trách ở đây đâu phải là tiêu dùng, là bị cướp mới đúng, mua có một cái túi gạo nhỏ, một ít rau mà cũng gần 150 tệ.
Sau đó lại thầm nhạo báng Sở Mộng Hàn, cũng có chút tự hào về mình.
Giường rất rộng, nằm bên anh, không thể ngủ nổi, nhìn anh ngay