Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.

cả trong giấc ngủ cũng cau mày, tôi đến phòng ngủ khác tìm áo ngủ của anh thay cho anh. Thân hình của anh rất đẹp, trên người rắn chắc, nhưng nằm ở đó không có ý thức thật đáng sợ. Cộng với trong tiềm thức cảm thấy không hợp nên làm công việc này quá vất vả. Cuối cùng khi thay xong cho anh, tôi mệt mỏi nằm xuống. Anh dùng lực cánh tay kéo, đầu tôi nằm trên ngực anh.
“Đừng động đậy!” Khi tôi cố vùng ra, anh thốt lên, tuy là cách tấm áo ngủ, tôi vẫn cảm giác người anh nóng hầm hập. Tôi chỉ còn cách nằm yên ở đó, không dám động đậy.
Nửa đêm còn lại, công hiệu của thuốc dường như mất tác dụng, anh lật đi lật lại, trong bộ dạng rất khó chịu. Gần như tôi không chợp mắt, cầm cặp nhiệt độ đo nhiệt độ cho anh, nhiệt độ lại cao hơn, gần 400C, tôi lại lo lắng đến toát mồ hôi, còn khó chịu hơn cả khi mình ốm.
Tôi tìm bông thấm rượu trắng cao độ lau bàn tay, lòng bàn chân cho anh. Nhớ khi nhỏ bị sốt mẹ cũng chăm sóc chúng tôi như vậy.
Cho đến khi trời sáng dần, nhiệt độ mới thấp xuống, lo lắng trong tôi vơi dần. Đang nghĩ có nên đánh thức anh đi bệnh viện thì đột nhiên tay thấy âm ấm. Hoá ra tay anh cầm chặt tay tôi.
“Là anh không tốt… xin lỗi…”, câu nói rất rõ. Tôi cúi đầu, lại thấy anh vẫn nhắm mắt, anh nói xin lỗi tôi, nhưng xin lỗi vì cái gì, người anh vừa xin lỗi có phải là tôi không?
Cả đêm giày vò, uống hai lần thuốc giảm sốt, dưới ánh mặt trời buổi sớm, cuối cùng anh đã giảm sốt, chỉ có sắc mặt vẫn trắng bệch. Sau ba lần chắc chắn nhiệt độ chỉ còn 3609, tôi giống như bị hút sạch sức lực cuối cùng.
Hôm nay cuối tuần không cần đi làm, tôi đắp lại chăn cho anh nói: “Tôi đi rót nước cho anh, uống xong lại nghỉ một lát, đợi bữa sáng sẵn sàng sẽ vào gọi anh.”
Anh không nói, trong lúc cúi đầu dưới mắt có tia sáng lướt qua.
Cháo thừa tối qua dành cho tôi, tôi nấu cháo mới cho anh, dùng cà chua mới mua hôm qua cho thêm ít đường trắng quấy đều, lấy dưa muối từ túi ra, rán trứng, học anh bày sẵn lên bàn nhỏ, bưng vào trong phòng ngủ.
“Ăn cơm nào.”
Rõ ràng anh không ngủ nhưng nhắm mắt, nhìn tôi từ xa, giả bộ như người bệnh. Tôi cảm thấy vừa tức vừa buồn cười.
Lúc ăn cơm, không khí ảm đạm, chúng tôi không nói với nhau, cơ thể không tiếp xúc, nhưng như thế này lại có cảm giác không nói thành lời.
Một khoảng ấm áp, ngọt ngào.
Thứ hai, anh rời khỏi thành phố A, căn hộ 300 m2 trống rỗng chỉ còn lại mình tôi.
Trước lúc anh đi, tôi bảo anh tạm thời không cần người giúp việc, đợi khi tôi dọn đi thì bảo người đó đến làm việc tiếp. Ai ngờ anh lại cho người đó nghỉ việc mãi mãi, khiến tôi lúc đó rất áy náy.
Nhà rộng như vậy, dọn dẹp cũng rất mệt. Tôi giống anh, là người ưa sạch sẽ. Sau khi tan làm không đi học, lại không có việc gì, tôi dọn dẹp để giết thời gi­an.
Anh không nói khi nào trở về, tôi biết anh muốn tôi yên tâm sống ở đây. Có một điểm anh nói đúng, chuyển đến chuyển đi rất phiền phức, do đó tôi quyết tâm lao vào công việc trong tháng này, cố gắng sớm hoàn thành thành tích, có tiền mới tìm được căn nhà thoải mái hơn.
Ngày thứ hai tôi đến căn hộ chung cư của anh, Thẩm Hân Hân gọi cho tôi. Tôi không giấu cô chuyện tôi sống ở đây. Mới đầu cô rất kinh ngạc nhưng khiến tôi bất ngờ là những ngày đó anh luôn xuất hiện dưới lầu nhà cô, “Đồng Đồng, thực ra mấy ngày cậu ở chỗ mình, mỗi tối anh ta đều ở dưới lầu. Mình hận anh ấy bỏ mặc cậu suốt ba năm, lại lo lắng anh ấy dùng khổ nhục kế có mục đích khác với cậu, nên không nói. Nhưng tối hôm cậu chuyển đến đó, dự báo thời tiết nói năm nay có mưa bão hiếm thấy. Cậu vừa chuyển đi mình lại lo, vừa may thấy xe anh ta, lúc đó tôi bị anh ta làm cảm động. Không yên tâm để cậu ở xa như vậy, do dự mãi cuối cùng cũng nói cho anh ấy địa chỉ. Mình nghĩ nếu anh ấy vẫn đứng ngoài nhà cậu như những ngày đó, mình cũng yên tâm.”
Sau đó cô bạn lại đưa ra ý kiến về chuyện tôi sống trong nhà anh, “Đồng Đồng, nhà của Sở Mộng Hàn bỏ không, cậu sống ở đấy cũng không sao, tốt hơn căn nhà cấp bốn ở ngoại ô nhiều. Từ sau khi cậu chuyển đi mình nghe được tin người mới vào bị cướp mà tim đập liên hồi. Ở nhà của anh ta, dùng đồ của anh ta, cậu không cần ngại. Ở hay không ở dù sao giờ anh ta có tiền, anh ta nợ cậu, ở nhà của anh ta là quá tốt cho anh ta rồi, theo mình, anh ấy nên tặng lại cậu nhà đó. Nhưng có một điểm cậu cần nhớ, phải luôn giữ tâm trạng tốt, đừng để mình bị tổn thương lần nữa.”
Lời nói của Thẩm Hân Hân khiến tôi cũng yên lòng. Trong điện thoại cô còn nói với tôi Uông Tường đã đi làm kỹ sư khai thác phần mềm trong một công ty khoa học công nghệ. Quen với làm việc không biết ngày đêm, giờ ngày ngày anh phải làm đúng giờ nhưng đã dần dần thích ứng rồi. Mẹ Thẩm rất mừng, trước tết Nguyên đán bố mẹ của Uông Tường cũng sẽ đến thành phố A, bàn chuyện cưới hỏi với bố mẹ của Thẩm Hân Hân.
Uông Tường nói giờ giá nhà ở thành phố tuyến 3 tăng lên rất nhanh, anh đề nghị mua một nhà mới ở thành phố nhỏ nơi bố mẹ anh sinh sống. Tạm thời thuê nhà ở thành phố A, sau khi có nhiều tiền hơn sẽ bán nhà đó mua lại ở thành phố A, tốt hơn là việc để tiền tr


Pair of Vintage Old School Fru