XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

ong ngân hàng sẽ mất giá từng ngày.
Tôi khen ngợi Uông Tường trong điện thoại: “Mình sớm biết anh ấy là người biết tính toán, xem ra trước kia là anh ấy không để tâm vào mọi việc. Mẹ anh lần này đến thành phố A là quá đúng rồi.”
Cô bạn cười hạnh phúc. Nhưng không ai ngờ thời gi­an sau đó vì quyết định của tôi khiến Thẩm Hân Hân bị tổn thương đến vậy.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã qua một tuần. Hôm đó vừa tan làm tôi liền nhận điện của một số lạ.
Tôi hỏi vài câu nhưng đầu kia mãi không trả lời, đang lúc nghi ngờ có phải họ gọi nhầm, muốn ngắt điện thoại, lại nghe thấy giọng quen thuộc “Đồng Đồng”.
Lúc đó trong công ty dường như chẳng còn ai, một mình tôi đứng trước thang máy, tín hiệu điện thoại không tốt lắm, nhưng tôi có thể nhận ra giọng nói đó, là Tưởng Nhược Phàm.
“Nhược Phàm”, từ ngày rời khỏi thành phố T, đã lâu chúng tôi không liên lạc với nhau.
“Đồng Đồng, không ngờ chỉ có cách này mới có thể nghe được giọng em.” Ở đầu dây bên kia, Tưởng Nhược Phàm khẽ cười, bất lực, chua chát.
Cách này? Tôi không hiểu, chỉ thấy giọng anh có gì khác, dựa vào trực giác hỏi: “Tưởng sư phụ, sao thế?”
“Đồng Đồng, nếu anh muốn gặp em, em sẽ đồng ý chứ?” Dường như anh lấy hết dũng khí, rụt rè hỏi tôi.
“Nhược Phàm, đừng như vậy, em đã nói mình vẫn là bạn, sao lại không thể gặp?”
“Đồng Đồng, tại sao anh gọi cho em bao nhiêu lần, em đều không nghe máy?”
“Đâu có”, tôi không biết tại sao anh nói vậy. Đây rõ ràng là lần đầu tiên anh gọi cho tôi sau những ngày đó.
Tôi nhìn thời gi­an trên di động, 8 giờ kém 15 phút, vẫn chưa quá muộn.
“Anh ở đâu, em đi tìm anh.”
Có tiếng ho trong điện thoại, “Đồng Đồng, anh không muốn ra ngoài ăn cơm lắm, bác sỹ nói những ngày này tốt nhất đừng ăn ở ngoài, anh ở nhà.”
“Anh ốm sao?”
“Không có gì, mấy ngày trước có nằm viện mấy ngày. Hôm qua anh mới ra viện.” Dường như nghe được sự quan tâm của tôi, tâm trạng anh tốt hơn nhiều.
Tôi đã đến nhà anh một lần, là một khu đô thị cao cấp ở bên công viên Hồ Nam nổi tiếng của thành phố A, ở đây là nơi ở của phần lớn các giáo sư nước ngoài, giáo sư thuộc các trường nổi tiếng lừng danh cách đây không xa.
Tôi mua hoa quả và bánh yến mạch. Ấn chuông bên cửa, cửa nhanh chóng được mở ra. Đèn ở lầu sáng lên.
Một người đàn ông nho nhã đã đứng ở cầu thang tầng 2 đợi tôi, chiếc bóng dài đổ hình trên cầu thang.
“Nhược Phàm.”
Khi ở thành phố T, chúng tôi không kịp nói riêng với nhau một câu. Mà trước đó khi đi cùng trong xe, anh đã vẽ ra tương lai hạnh phúc cho tôi và anh.
Thực ra vì việc xảy ra không lâu trước đây, nhưng giờ nghĩ lại đã là quá khứ.
Có khi duyên phận kỳ quái như vậy, có bài hát nói rằng 500 lần ngoái đầu nhìn lại ở kiếp trước đổi lấy một lần kề vai nhau ở kiếp này, có thể tất cả đều là sự sắp xếp của Thượng đế, tôi và anh đã được định sẵn duyên phận kiếp này chưa đủ, chỉ có thể tiếp tục làm bạn.
Anh mỉm cười, “Đồng Đồng, em đến rồi!” Nói xong, anh đưa tay giúp tôi cầm đồ.






Dưới ánh hoàng hôn, tôi chăm chú nhìn anh, anh đã gầy đi nhiều.
Vào nhà anh tôi mới phát hiện, tất cả đèn đều không bật, ánh lửa từ hai cây nến màu bạc trên bàn ăn phát ra ánh sáng mông lung.
Trên bàn ăn kiểu châu Âu đặt một bánh kem lớn, bên trên viết “Sinh nhật vui vẻ”. Một bên bàn đặt một bó hoa hồng màu đỏ to và một chai rượu vang, hai chiếc ly.
Tôi bất ngờ, “Hôm nay nhà anh tổ chức sinh nhật cho ai sao?”
“Ừm, sinh nhật anh.”
Anh đưa rượu vào tay tôi, “Uống với anh một chút!”
Tôi nhận ly rượu, nỗi đau, sự cô đơn của anh không hề tan theo từng ngụm rượu mà ngược lại cảm giác thất bại càng rõ.
“Hách Phi từ nhỏ đã rất thân với anh, ba cô ấy là chiến hữu của ba anh. Hách Phi là vị hôn thê mà ba anh chọn cho anh trước lúc lâm chung. Nhưng anh chỉ coi cô ấy như em gái, không có chút tình cảm nam nữ nào.”
“Cho đến khi gặp em, anh mới cảm nhận được cảm giác rung động trước một người con gái. Nhưng rất nhanh sau đó anh phát hiện em từ chối mọi sự theo đuổi, anh luôn nghĩ trong lòng em có thể có sự tồn tại của một người khác. Nên anh muốn trước khi em quên hẳn người đó, lặng lẽ ở bên em, bảo vệ, chăm sóc em.”
“Khi anh thấy Sở Mộng Hàn làm tổn thương em, anh hạ quyết tâm, từ nay về sau sẽ không để em bị tổn thương. Anh nóng lòng nói với gia đình quyết tâm cưới em. Nhưng anh không ngờ mẹ lại khiến em dùng cách đó xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của ông ngoại.”
“Đồng Đồng, xin lỗi, anh đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, mới khiến em bị sỉ nhục.”
“Nhược Phàm, không phải lỗi của anh”, tôi thành tâm nói.
Tửu lượng của anh không tồi, vừa nói với tôi vừa rót rượu, chai rượu chẳng mấy đã chỉ còn nửa chai. Đột nhiên sắc mặt anh rất xấu, dùng tay ấn lên phần dạ dày, trán đầm đìa mồ hôi.
“Nhược Phàm, anh sao vậy?”
“Không có gì, gần đây dạ dày khó chịu.”
“Vậy sao anh còn uống rượu.”
Anh đột nhiên kéo tay tôi: “Đồng Đồng, em nghe anh nói nhưng không cần em trả lời! Nếu người nhà anh không còn phản