Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.
kịp quan sát biểu cảm của anh, chỉ nghe anh nói: “Đồng Đồng, cô ấy là Lưu Tân, đợi anh chút, anh quay lại ngay!”
Nói xong anh đã lao vào phòng với tốc độ nhanh nhất. Tôi vẫn đần người đứng ở đó, anh đã mặc quần áo chỉnh tề chỉ trong vài phút, đuổi tôi ra phía ngoài cầu thang.
Tôi lặng người ở đó, không biết nên làm gì?
Rất lâu sau đó, bên cạnh có người để túi rác ngoài cửa, tôi mới tỉnh táo lại, lê đôi chân đang tê cứng, quay người vào nhà.
Tôi vào phòng tắm, xả nước tắm, dùng nước xả sạch thân thể, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi gật đầu. Mới đầu thu nhưng thời tiết vẫn oi nóng, thường có nắng to, không cẩn thận sẽ bị nám.
Phòng kinh doanh vì thường xuyên có điện thoại nên được sắp xếp phòng làm việc rất rộng, khi ra khỏi công ty phải qua sảnh lớn kiểu mở.
Vừa đến cửa thang máy nghe trong văn phòng hành chính, có người bất mãn hỏi: “Fax của phòng kinh doanh sao lại ở đây?”
Tôi thấy Hải Luân lập tức dựng tai lên, chạy nhanh đến quầy lễ tân.
Fax của phòng kinh doanh? Khi ngẩng đầu lên tình cờ bắt gặp ánh mắt của Hải Luân.
Hôm nay, cô ta sao vậy, sao nhìn tôi kỳ lạ? Tôi dừng chân. Lúc này cô ta đã chạy thẳng vào phòng kinh doanh, như có việc gì rất gấp.
Tôi nghĩ, sau đó đi về chỗ làm việc của phòng hành chính, tìm thấy Lưu Kiệt hỏi: “Lưu Kiệt, vừa có fax của phòng kinh doanh sao?”
“Hải Luân đã đưa đến phòng kinh doanh rồi. Sau này trực tiếp fax đến phòng kinh doanh, công việc chúng tôi rất bận, không có thời gian đưa giúp cô.”
Tôi cười ha ha: “Tôi không chắc là của tôi, fax gì? Nếu là của tôi, đợi khi về mời cậu ăn kem.”
Lưu Kiệt ngẩng đầu lên, đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, chép chép miệng trêu tôi: “Được, phải ngon đấy, tôi sẽ chờ. Hình như là hợp đồng của Trung tâm Thương mai Thanh Hoa đã bị Hải Luân mang đi, là của cô phải không?
Trung tâm Thương mại Thanh Hoa không phải là khách hàng của tôi sao?
Tôi gật gật đầu: “Ừm, là của tôi!”
Trong lòng tôi bức xúc, không kịp nói nhiều hơn, quay về phòng kinh doanh.
Khi đi ra tình cờ chạm mặt Hải Luân.
“Hải Luân, cậu vừa cầm fax của mình?” Nhìn ánh mắt của cô ta, tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Không có.” Lúc này cô ta vẫn bình tĩnh, bộ dạng không muốn nói nhiều, nhấc chân định bước đi.
Hoài nghi trong lòng tôi càng lớn, kéo cô ta nói: “Nhưng Lưu Kiệt nói là fax của bên Thanh Hoa, là cậu cầm đi mà?”
Mặt cô ta đỏ lên, sau đó tỏ bộ kinh ngạc: “Thanh Hoa không phải khách hàng của Kiều Lỗi sao? Mình đã đưa cho anh ta rồi.”
Cái gì? Đùa gì thế?!
Thảo nào hồi sáng Kiều Lỗi muốn đuổi tôi đi, hóa ra là muốn ngồi không ăn bát vàng, cướp khách hàng của tôi.
Đã nghe mọi người đùa Hải Luân và Kiều Lỗi đang yêu nhau, xem ra tin này là thật.
Lòng người ác độc.
Nhớ lúc từ Thanh Hoa về, anh ta còn chế nhạo tôi, khách hàng này bao nhiêu năm nay rất khó tính, căn bản không có hy vọng. Không ngờ giờ khách hàng này có ý muốn hợp tác, anh ta lại giở trò.
Khi tôi đi vào, Kiều Lỗi đang xem bản hợp đồng. Thấy tôi vào, cậu ta giật mình.
“Kiều Lỗi, bên Thanh Hoa là khách hàng của mình, bản hợp đồng này là của mình.” Ngay cả kẻ ngốc cũng nhận ra tôi đang tức giận. Ban đầu Kiều Lỗi biểu cảm không tự nhiên, nhưng cười rất nhanh: “Đồng Đồng, khách hàng này mình cũng đã từng liên hệ, trước đó cũng đã từng tiếp xúc với nhiều người, cậu không thể vì cậu đến công ty, mình đưa danh sách cho cậu mà cậu ngồi hưởng lợi! Mình biết tháng trước cậu không có doanh số, nóng lòng nhưng trong công việc cần dựa vào thực lực, không có ai giúp đỡ ai.”
“Mình dựa vào thực lực, khách hàng này mình đã tiếp xúc bốn lần, rất nhiều lần sửa đổi phương án, tháng trước còn gặp mặt với phụ trách bên họ, cậu liên hệ lúc nào?”
Tranh luận giữa chúng tôi kinh động đến người trong phòng, cuối cùng Giám đốc Lý ra mặt tìm hiểu tình hình.
Khi đã nói rõ tình hình, tôi chờ đợi phán quyết công bằng, không ngờ Giám đốc Lý nói kinh nghiệm của tôi chưa đủ, dự án này giao cho Kiều Lỗi phụ trách.
Tôi nghĩ: Đối với đãi ngộ không công bằng, cách duy nhất là từ bỏ.
Ngoài lần vấn đáp, đây là lần thứ hai tôi đến văn phòng Chu Chính. Qua cửa kính, tôi nhìn thấy có người cầm một đống tài liệu đứng bên cạnh anh, dường như đang đợi anh kí.
Không nghe rõ Chu Chính nói gì, nhưng nhìn vào biểu cảm, anh có vẻ đang tức tối với người kia.
Đợi khoảng hơn hai mươi phút, thư ký của anh mới để tôi vào.
Anh chỉ ghế trước mặt, ra hiệu tôi ngồi xuống, biểu cảm trên mặt rất nghiêm túc.
“Tìm tôi có việc sao?” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nhìn tôi, ánh mắt vẫn hướng về màn hình máy tính.
Tôi kể lại tình hình của khách hàng bên chỗ Thanh Hoa. Anh im lặng lắng nghe, không nói một câu.
Im lặng năm phút, anh mới lanh lùng nói: “Tiêu Đồng Đồng hành vi này của cô thuộc báo cáo vượt cấp, tôi sẽ xem xét lại năng lực quản lý của Lý Phong theo sự tình cô vừa nói. Nhưng liên quan đến việc này, tôi sẽ tôn trọng quyết định của Lý Phong.”
Tôi cắn môi, không nói lên lời, chỉ cảm thấy chua chát trào ra từ tận sâu trong tim.
Tình yêu thuần khiết mà mình đã từng