Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
, giằng kéo ở con phố ăn uống như này chắc chắn mọi người đều ngoái nhìn.
“Anh nói rồi, giờ đến bệnh viện!” Anh đanh lại, dường như không thể thương lượng.
Người đàn ông này nhìn thì lễ độ, mà khi mặt đanh lại lại là bá đạo.
Tôi chịu thua, hảo hán không sợ thiệt trước mắt.
“Sở Mộng Hàn, trưa tôi một mình đến viện được không? Sáng tôi còn có việc quan trọng, không giải quyết xong thì sự nghiệp của tôi sẽ bị công kích, anh biết tôi không thể không có việc?” Tôi đổi giọng năn nỉ, tình hình gia đình tôi, anh còn hiểu hơn tôi.
Anh nén tức quay đầu nhìn tôi, lạnh lùng: “Là tự em muốn đấy nhé!”
Anh đúng là hết lời để nói, không thể nổi nóng chỉ có thể nhẫn nại “Sở Mộng Hàn, tôi không muốn anh cũng xuất hiện ở cổng công ty.”
“Vì thế không muốn để anh đưa em đi?” Biểu cảm của anh như bị tổn thương, tôi gật đầu.
Anh do dự một lát, trong cổ họng phát ra tiếng thở dài ngắt quãng, “Được em nhớ phải đi viện!”
Tôi lập tức đồng ý: “Được, tôi tự đi!”
“Khi nào?” Anh vẫn không yên tâm, tôi vốn chỉ là diễn trò nên tùy tiện nói: “Trưa nhé.”
“Đến viện nào?” Anh vẫn không buông tay tôi.
Nén cơn tức trả lời, “Đến bệnh viện Trung tâm!”
Đến công ty, đập vào mắt tôi đầu tiên là Hải Luân và Kiều Lỗi nói cười trước quầy lễ tân.
Tôi đi qua họ, Kiều Lỗi vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn chào hỏi tôi như thường lệ.
Tôi cũng giả bộ mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng Kiều Lỗi khoảng 9 giờ 30 phút nhận được điện thoại, thần sắc rất kỳ quái ra khỏi công ty.
Trưa anh ta vội vàng trở về, chạy đến chỗ Lý Phong nói vài câu. Không lâu sau, Lý Phong gọi tôi đến trước mặt ông ta, cười nói: “Tiểu Tiêu, dưới sự hỗ trợ của cô và Kiều Lỗi, đã có tiến triển lớn trong hạng mục với bên Thanh Hoa, giờ cô trao đổi thêm về chi tiết phương án của bên Thanh Hoa với Kiều Lỗi, chúng ta tranh thủ chốt lại dự án này trong tháng này.”
Sớm đã đoán trước họ sẽ có chiêu này, nhưng tôi vẫn thản nhiên nói: “Bản kế hoạch để tôi tìm lại, sau khi tìm được sẽ giao cho Kiều Lỗi.”
Hiển nhiên Lý Phong không hài lòng với câu trả lời của tôi, “Càng nhanh càng tốt, người phụ trách dự án này giờ là Kiều Lỗi, tất cả mọi người trong phòng kinh doanh đều phải toàn lực phối hợp!”
“Được, tôi nhất định phối hợp!” Lý Phong đúng là muốn đóng cửa làm hoàng đế. Nhưng ông ta quên rằng, ở đâu có áp bức ở đó sẽ có phản kháng.
Trong nhà vệ sinh, tôi nôn khan mấy lần, trong đó không có người, chị Vương dọn dẹp vệ sinh quan tâm hỏi: “Sao thế Tiểu Tiêu?"
“Dạ dày khó chịu.” Tôi dùng nước sạch xúc miệng, quay đầu lại cười cười với chị.
“Khi tôi mang bầu đứa con trai, nôn đến nỗi chẳng ăn được gì, đến giờ thấy mọi người dạ dày khó chịu, kể cả đàn ông nôn khi say rượu tôi vẫn có phản xạ.”
Tối chỉ thấy hai tai ù ù.
Mang bầu? Từ này như sét đánh ngang tai. Mỗi tháng đều bị mẹ quản thúc, hơn nữa gần đây có quá nhiều chuyện, đầu óc tôi cần phải suy nghĩ quá nhiều chuyện nên quên cả kỳ kinh, dường như... tháng này đúng là chưa có, tháng trước có không?
Rèm lá nhỏ trong phòng vệ sinh có ánh mặt trời nho nhỏ chiếu vào, vốn là ánh sáng rất mạnh nhưng nhìn lâu lại ảm đạm không còn độ sáng, cả thể giới mất đi màu sắc.
Trong bệnh viện luôn đông người như vậy, xếp hàng dài cuối cùng cũng nhận được số, tôi chửi thầm anh ta hàng trăm lần, sau đó thấp thỏm vào phòng Sản phụ khoa tầng 2.
Lên tầng 2, trước mặt là phòng Sản phụ khoa. Tôi đưa số, lặng lẽ ngồi vào chiếc ghế trống ở ngoài cùng.
Nếu như anh yêu em
“Đồng Đồng!” Phía sau có người gọi. Tôi nhìn xung quanh, nghĩ là mình hoa mắt, chớp chớp mắt, khuôn mặt người đó dần dần hiện ra trước mắt.
Tường Nhược Phàm? Anh vẫn ở viện? Muốn trốn cũng không kịp, anh đã đến trước mặt tôi, nhìn tôi hỏi: “Đồng Đồng sao thế? Ốm sao?”
Tôi cố cười, “Không sao, bệnh vặt.” Đúng là muốn khóc mà khóc không nổi, tôi ngượng ngùng muốn biến mất.
“Nhược Phàm, sao anh lại ở bệnh viện?”
Mới đầu anh không nói, sau đó mới từ từ kể lại: “Anh đợi một kết quả hóa nghiệm, anh ở đây cùng em nhé!” Mặt tối nóng bừng, giấu hồ sơ khám sau người.
Anh thấy bộ dạng của tôi, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn rõ mấy chữ trước mặt: Sản phụ khoa. Mặt anh đỏ lên, nhưng vẫn ngồi im lặng bên tôi. Tôi không biết nên nói thế nào để anh dời đi, chỉ ngồi im ở đó. Sắc mặt anh vẫn tái xanh.
“Nhược Phàm, anh chụp phim gì?”
“Dạ dày khó chịu, bạn anh ở đây, anh ta bắt anh đến, tự mình kiểm tra cho anh.”
“Nghiêm trọng không?”
Anh đưa tay ra, rất tự nhiên vén tóc tôi sau tai, “Không sao.”
Tôi vừa định tiếp tục hỏi đột nhiên thấy bóng dáng quen thuộc đang tìm kiếm gì đó.
Tôi bất ngờ, kinh ngạc không nói ra lời...
Nhưng người đàn ông đối diện lại phát hiện ra sự tồn tại của tôi, kinh ngạc đứng ở đó, không thể tin nổi nhìn tôi và Tưởng Nhược Phàm.
Sao anh lại xuất hiện ở đây?
Anh cứ ngửa đầu lên, đứng yên ở đó. Nhìn vài chữ sản phụ khoa trên biển hiển thị điện tử, anh hơi cau mày. Mới đầu biểu cảm trên mặt anh phức tạp, nhưng cuối cùng... cuối cùng tôi không dám tin nổi, chớp chớp mắt để chắc chắn mình k