XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.

kiên trì cuối cùng vỡ vụn như thủy tinh. Tôi làm việc ngày đêm, cuối cùng vì đãi ngộ không công bằng của công ty làm mất đi sự nhiệt tình vốn có.
Tôi nhớ lần đầu tiên đến Trung tâm Thương mại Thanh Hoa, vì giữ hình tượng nên đi lại gần 1 tiếng trong khu đó bằng đôi giầy cao gót, chân như muốn gãy ra.
Lần thứ hai, lần thứ ba… nóng lòng chờ đợi…, lần thứ tư đó là lúc chập tối của một ngày mưa, tôi đi theo bà ta đến tận sân bay ở ngoại thành, bị mưa ướt hết sau đó bị cảm trong căn nhà mới chuyển đến.
Nếu không có khách hàng này, tôi sẽ không còn vướng víu với Sở Mộng Hàn, cũng không bị tổn thương vào buổi sáng hôm đó?
Tất cả dường như chẳng liên quan nhưng cuộc đời tôi bỗng chốc đảo lộn?
Rốt cuộc thế nào là đúng? Thế nào là sao? Tôi không nói gì nữa, từ từ đứng lên, chuẩn bị đi ra.
“Đợi chút.” Chu Chính lên tiếng ngăn tôi.
“Làm rất vất vả phải không?” Anh than nhẹ, giống như một luồng gió, làm mát lòng tôi, khiến tôi càng khó chịu. Tôi cúi thấp đầu đến nỗi không thể thấp hơn, nước mắt cuối cùng trào ra từ khóe mắt, nghẹn ngào: “Không vất vả, Tổng Giám đốc Chu, tôi đi làm việc đây.”
Vất vả thì sao, cuộc sống không phải vẫn phải tiếp tục sao?
Đột nhiên anh đưa tay đến trước mặt tôi, đưa cho tôi tờ giấy ăn, cười nói: “Khóc thảm thương như vậy còn nói không vất vả?”
Đầu óc tôi nặng nề hơn, cảm nhận được độ ấm của lòng bàn tay. Tôi ngẩng đầu lên, không thể tin nổi nhìn Chu Chính, anh vừa dùng tay xoa đầu tôi?
Anh dường như ý thức được sự vô tình của mình, cánh tay dừng lại trên không, biểu cảm quay lại như bình thường. Trước đó chỉ có Sở Mộng Hàn thích xoa đầu tôi, hình như với anh tôi mãi mãi là cô bé. Nghĩ đến đây, đau đớn trong tôi không thể kìm nén.
“Uống chút nước nhé!” Anh nói, tự rót nước cho tôi.
“Đứng trên lập trường của người phụ trách doanh nghiệp, tôi sẽ không thay đổi quyết định tôi vừa nói. Nhưng đứng ở vị trí của một tiền bối, tôi muốn nói với cô thực ra vấn đề này là do cô!” Chu Chính từ ngăn kéo tủ lấy ra một viên sô cô la đưa cho tôi: “Người ta nói lúc tâm trạng không tốt, ăn thứ có vị ngọt sẽ tốt hơn chút.”
Ồ? Anh đang dạy dỗ trẻ con sao? Cho kẹo có thể thuyết phục tôi?
“Rốt cuộc là cô vẫn chưa theo khách hàng đến cùng. Một nhân viên kinh doanh tốt dù đi khỏi công ty, rất nhiều khách hàng cũng muốn theo họ, còn cô dễ dàng bị người khác cướp hợp đồng còn khóc gì chứ?”
Anh nói như vậy khiến mặt tôi nóng lên. Anh đưa đầu đến sát tôi, cố ra vẻ thần bí: “Trước kia đều là tôi cướp khách hàng của người khác, chưa từng bị người khách cướp.Cô thật ngốc! Giờ tôi dạy cho cô một chiêu, muốn cướp lại cần dùng tốc độ nhanh nhất nắm chắc khách hàng, ở đây mà khóc chẳng có tác dụng. Mèo đen hay mèo trắng tóm được chuột mới là mèo tốt.”
Tôi bật cười.
“Chưa được sự đồng ý của cô, tôi chưa nói với Mộng Hàn việc cô làm việc ở đây, tôi nghĩ ngày nào đó anh ta biết được tôi bóc lột sức lao động của cô ở đây, có lẽ tình bạn cũng chả còn.”
“Chúng tôi đã ly hôn, không nghiêm trọng như anh nói đâu.”
Biểu cảm của Chu Chính khiến tôi khó hiểu: “Trên chiến trường kinh doanh, tôi không khâm phục nhiều người, nhưng Mộng Hàn là một trong số đó. Tôi không hiểu hai người tại sao ly hôn nhưng tôi nghĩ chắc chắn có uẩn khúc. Vì cô là người phụ nữ tốt.”
Anh ta đang khen tôi sao? Tiêu chuẩn tốt mà anh muốn nói là gì?
“Một người đàn ông thành công trong sự nghiệp nhưng cuộc sống riêng trục trặc cũng dùng từ tốt để hình dung sao? Có phải các người dùng tiền làm tiêu chuẩn duy nhất đánh giá con người?”
Anh không nhịn nổi bật cười.
Sau lưng tôi là con đường Bách Do trong buổi đêm, mỗi chiếc đèn phát ra từ chiếc xe như những vì sao, lướt qua mắt. Sau khi tan tầm, một mình đi rất lâu trên phố, càng ngày càng mệt mỏi.
Chưa từng giống như hiện tại, muốn có một gia đình, muốn tấm sự tủi hờn trong công việc hay những thành công với người nhà, muốn chia sẻ. Tôi nghĩ có thể thành phố A có rất nhiều người trẻ tuổi đang bạt mạng làm việc, đều có suy nghĩ giống tôi lúc này. Tôi không biết mình mang tâm trạng trở về căn hộ chung cư của Sở Mộng Hàn.
Trong nhà không bật đèn. Mắt dần dần thích ứng với bóng tối, dần dần có thể nhận ra đường nét của anh, anh đang ở một đầu so­fa. Ánh trăng bên ngoài cửa sổ hắt vào, trông mông lung không chân thực.
“Em về rồi?”
“…”
“Tại sao không nghe điện?”
Giọng anh lạnh lùng, toàn chất vấn. Tôi hít thật sâu, nhìn ra ngoài cửa sổ rực rỡ.
“Sở Mộng Hàn, anh biết không, anh thực sự đã phụ lòng tôi.” Nước mắt nghẹn ngào, nói những lời uất ức. Nhớ đến những ngày yên ấm trước đó, càng cảm thấy nực cười. Tôi vốn sớm đã không nên có ảo tưởng gì về anh, tại sao anh còn hết lần này đến lần khác đến làm phiền cuộc sống vốn đã bình lặng của tôi, sau đó lại đưa tôi vào tình huống hoang đường, đáng nực cười, khiến lòng tự trọng đã duy trì suốt ba năm bị dẫm đạp dưới chân anh?
Trong không khí có cảm giác muốn nghẹt thở, tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông đối diện, anh đang nhìn chăm chăm vào tôi. Tuy anh luôn làm tổn thương tôi, nhưng có lẽ kh