Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2215 lượt.
ông thể hoàn toàn trách anh.
Thẩm Hân Hân nói không sai, là tôi không khống chế được trái tim mình, mới bị như vậy.
“Anh đợi em rất lâu rồi.” Anh đứng dậy, tiến đến bên tôi, đưa tay ôm vai tôi.
“Bận rộn cả ngày!”. Tôi tránh qua một bên, nhìn anh.
“Bận đến nỗi không có thời gian nghe điện? Tiêu Đồng Đồng, em nói anh phụ lòng em, rốt cuộc là ai phụ lòng ai? Sáng nay…”
“Sở Mộng Hàn, anh câm miệng!” Dường như tôi không muốn ngắt lời anh, lòng bàn tay toát mồ hôi, tôi cố gắng để mình bình tĩnh lạ, hờ hững nói với anh, “Sở Mộng Hàn, việc hôm qua tôi đều quên rồi, cũng chả phải việc gì to tát, chỉ là vô tình.”
“Vô tình, em nghĩ là vô tình?” Anh kinh ngạc nhìn tôi.
“Anh có cuộc sống của anh, tôi có cuộc sống của tôi, nếu muốn giải thích thì ba năm qua tổng cộng hơn một nghìn ngày, chắc cũng có thể giải thích rồi!”
Biểu cảm trên mặt anh như muốn nói rất nhiều, nhưng bị tôi chặn lại.
“Lưu Tân là đồng nghiệp của anh, cô ấy đến tìm anh vì công việc, em đừng hiểu lầm.” Anh cau mày, biện hộ.
Đồng nghiệp? Có đồng nghiệp nào 7 giờ sáng chạy đến nhà của Tổng Giám đốc không?
Nhưng đều là việc của người khác, không liên quan đến tôi. Tôi lúc này đến cái ăn cũng phải lo, đâu còn tâm trí chơi trò chơi ái tình với Mộng Sở Hàn ở đây?
“Chúng ta có thể bình tĩnh lại nói chuyện với nhau không?”
“Anh muốn nói gì, nếu là việc sáng nay, tôi không hứng thú.” Từ trong đôi mắt bất lực của anh, tôi thấy mình bất lực.
“Sở Mộng Hàn tôi nhớ anh đã nói với tôi nếu tôi ở lại thì dù muốn anh biến mất anh cũng tự nguyện. Hôm nay tôi rất mệt, không muốn chuyển nhà nhưng cũng không muốn sống cùng anh dưới một mái nhà, nếu anh giữ lời hứa anh hãy đi đi. Tôi sẽ chuyển nhà thật nhanh, lúc đó tôi sẽ gọi cho anh.”
Tôi không muốn làm phiền bạn bè, cũng không muốn lang thang đầu phố, dựa vào cái gì mà anh đòi sống phóng đãng, tôi phải để mình chịu khổ? Vì người đàn ông này, có đáng không?
Anh nhìn chằm chằm vào tôi: “Em giờ đang làm gì, mệt mỏi thành như này sao?”
“Anh có đi hay không, nếu không tôi sẽ đi!” Tính cách của chúng ta rất giống nhau, đều không phải người không biết giữ lời hứa, hoặc không nói, nói rồi nhất định sẽ làm được.
Sau vài phút, anh biến mất trước mặt tôi.
Tôi đi đến trước cửa lớn, khóa cửa lớn, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, thành phố A bao trùm trong sự xa hoa, như lời mời gọi mê muội, cảnh sắc cho nơi này sinh mạng mới, sáng lạn và rực rỡ mời gọi mời, con người sống nơi đây khó tránh khỏi khát khao dục vọng.
“Trưởng phòng, để tiết kiệm thời gian, hay sau khi bà đi làm tổ chức một cuộc họp phân tích một số vấn đề liên quan trong phương án báo cáo với mọi người, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian, cũng giúp đỡ công ty chúng tôi thu thập được những yêu cầu tốt hơn.”
“Được, được! Thời gian cụ thể Tiểu Tôn sẽ thông báo với cô sau.”
“Vâng, vậy làm phiền bà.” Ngắt điện thoại, tôi thở phào, xem ra Phàn Lệ Hoa vẫn là người phụ trách dự án này, chỉ là người mà bà sắp xếp không có phương thức liên hệ trực tiếp của tôi nên mới gọi điện đến quầy lễ tân công ty, bị Hải Luân cướp được, mới để Kiều Lỗi nhân cơ hội.
Ngày hôm sau tôi thức dậy từ sớm, không muốn ăn sáng. Ra khỏi khu đô thị cao cấp, qua một con đường nhỏ, bên đường có bán đồ ăn sáng, mùi dầu mỡ rán tản phát trong không khí, vốn là rất thơm nhưng tôi chỉ cảm thấy buồn nôn, không kìm chế nổi nôn thốc nôn tháo bên đường.
Đợi khi tôi đứng dậy cảm giác những đồ ăn đã chẳng còn mùi vị, không muốn lãng phí thời gian, định lên thẳng xe buýt đến công ty.
Nhưng khi quay đầu phát hiện xe Sở Mộng Hàn, anh thò đầu ra qua cửa sổ, “Em sao vậy?”
Anh đột nhiên xuất hiện ở đây, tôi căng thẳng, ho khan vài tiếng, vuốt ngực xua xua tay với anh: “Không sao, tôi đi trước đây.” Nói xong, đi về phía ngược lại, con đường này là con phố ăn uống nhỏ, xe anh không thể quay đầu lại.
Để anh đưa tôi đi làm? Tôi thà xin nghỉ một ngày.
Ai ngờ chưa được vài bước cảm giác tay bị ai nắm chặt. Quay đầu nhìn lại, anh đã để xe ở đó, đuổi kịp tôi.
Biểu cảm trên mặt anh rất kích động, đến nỗi nắm tay tôi rất chặt. Tôi muốn rút ra, không ngờ anh kéo mạnh khiến tôi ngã nhào vào lòng.
“Sở Mộng Hàn, anh làm gì vậy?” Tôi bị anh ôm trong lòng, lại không dám nói to tiếng, chỉ cảm thấy biểu cảm của anh kỳ lạ, toàn thân khác thường.
Anh cúi thấp đầu muốn nói nhưng lại dừng lại, muốn nói gì nhưng vừa hơi hé miệng, do dự một lát lại ngậm lại, đột nhiên kéo tôi về phía xe anh.
Lần này tôi thực sự lo lắng, hai tay ra sức kéo cánh tay anh ngược lại, “Sở Mộng Hàn, anh không cần đưa tôi đi làm, anh bỏ tôi ra!”
“Ốm rồi còn đi làm gì chứ? Anh đưa em đi viện!” Bản tính bá đạo của anh lại lộ ra, nắm chặt tay tôi, đến nỗi toát mồ hôi.
“Bệnh cũ thôi, chỉ cần mấy bữa không ăn đúng giờ, dạ dày sẽ không thoải mái, uống chút thuốc là khỏi. Hơn nữa dù tôi ốm, cũng không cần anh đi viện với tôi, bỏ tôi ra.” Anh trong bộ vest sang trọng, tôi trong trang phục công sở, chỉ là thục nữ văn phòng