Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2218 lượt.
hông nhìn nhầm, anh cười khi nhìn những chữ hiện ra đó.
Một kẻ không phải ngốc nghếch là tôi cuối cùng đã hiểu trên con phố ăn uống sáng nay tại sao cử động của anh không bình thường.
Tôi không chỉ một lần buồn nôn, nôn khan trước mặt anh, chắc chắn là anh nghi ngờ tôi mang bầu, nên mới kích động muốn đưa tôi đến viện kiểm tra.
Anh nghĩ tôi mang bầu con của anh nên vội vàng đến chứng thực! Nhưng rõ ràng anh không còn yêu tôi tại sao nghĩ tôi mang bầu, còn có phản ứng như vậy. Có phải dù là ai sinh ra, chỉ cần con của anh, anh đều thích? Tôi thầm mỉa mai anh.
Tay tôi bất ngờ đưa lên xoa bụng, ở đó có thật có con của tôi và anh không?
Chỉ là mới có ý nghĩ đó, trong lòng tôi đã có thứ gì đó mềm mại, từ từ chạy qua.
Tối nhớ anh đã từng ôm tôi vào lòng, tự hào: “Con của chúng ta nhất định là đứa bé đáng yêu nhất, thống minh nhất trên thế giới.”
Sinh con cho anh? Không, không thể!
Nếu ở đây có con, đó là con của tôi, không liên quan đến người đàn ông này.
“Đồng Đồng.” Tưởng Nhược Phàm ở bên gọi khẽ tên tôi, hiển nhiên đã thấy Sở Mộng Hàn. Tôi cúi thấp đầu, lòng bàn tay toát mồ hôi.
“Anh ta đến tìm em phải không?” Biểu cảm trên mặt anh cũng phức tạp, “Đồng Đồng, em và anh ta...” Như muốn che giấu, cuối cùng anh không thể nói ra lời. Từ trong nụ cười méo mó của anh, tôi đọc được đáp án chắc chắn, tôi có thể cảm nhận được toàn thân anh run rẩy.
“Vậy anh đi trước, Đồng Đồng, em... nhớ lời anh đã nói. Nếu em tìm được hạnh phúc anh sẽ không làm phiền em, anh chỉ hy vọng em có thể hạnh phúc, nhưng em ở bên anh ta anh vẫn không thể yên tâm, nhưng anh tôn trọng lựa chọn của em...” Anh nói trong bất lực, tôi mỉm cười gật đầu, “Nhược Phàm, anh mau đi đi, việc của em, em sẽ xử lý, không cần anh lo lắng.”
“Tại sao là anh ta…” Anh cay đắng, “Anh biết, bao nhiêu năm trong lòng em vẫn không thể từ bỏ nhưng anh ta sẽ tốt với em chứ?” Nói xong, anh đã đứng dậy.
Tôi vẫn cúi đầu nhưng cảm giác anh vẫn đứng yên nơi đó, không khí u ám.
Lần nữa ngẩng đầu lên, tôi bất gỉác cảm thấy toàn thân như đang tranh đấu. Sở Mộng Hàn đứng ở khoảng cách vài mét đối diện chúng tôi, lạnh lùng nhìn chúng tôi. Anh như bị hóa thạch và đóng băng, toàn thân không có chút sinh khí. Xa nhau lâu như vậy, người vây quanh anh không ít, nhưng thân hình cao lớn của anh vẫn cô đơn đến vậy.
Sở Mộng Hàn đi đến trước tôi, Tưởng Nhược Phàm vẫn chưa đi, giữa hai người đàn ông như có sóng dâng trào, cứ nhìn nhau như vậy rất lâu, cuối cùng anh nhìn tôi.
“Em và anh ta?” Mắt Sở Mộng Hàn đỏ ngầu, dường như nói mấy lời này đã là đỉnh điểm. Anh nhất định đã hiểu lầm, hiểu lầm tôi và Tưởng Nhược Phàm cùng đi kiểm tra.
“Em không phải không yêu anh ta sao? Sao có thể với người không yêu…” Giọng anh vỡ ra, mắt lóe sáng.
Anh sao có thể nghĩ mọi người đều xấu xa như anh?
“Sở Mộng Hàn, anh nói gì?” Tưởng Nhược Phàm đứng bên tôi đã lên tiếng trước, kinh ngạc, tức giận. Anh vốn không biết giữa tôi và Sở Mộng Hàn rốt cuộc có chuyện gì, nhưng anh không chịu nổi cách chất vấn của anh ta.
Đột nhiên ý muốn báo thù xuất hiện, tôi kéo nhẹ tay của Tưởng Nhược Phàm, nhìn về phía Sở Mộng Hàn, “Anh đến đây làm gì? Nếu không có việc gì mong anh hãy biến mất khỏi mắt tôi!”
Anh nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn tôi.
Sao thế, chịu không nổi?
Ngoài sự tổn thương, anh ta còn có thể mang cho tôi thứ gì chứ?
Đàn ông không biết rằng phụ nữ không cần tiền của họ. Họ muốn đàn ông luôn coi mình là nhất trước mặt những người phụ nữ khác, để mình cảm thấy dù mình trong mắt người khác như thế nào, nhưng luôn cô người coi mình như ngọc ngà châu báu, mà không cần anh ta luôn mồm nói yêu nhưng lại lừa dối theo đuổi người phụ nữ khác.
Anh đứng đó, không cử động nhìn tôi, ngực thở mạnh, “Tiêu Đồng Đồng, em thật không có trách nhiệm với bản thân mình!”
Tôi cười lạnh lùng, ngửa đầu lên, “Phải tôi là người như vậy, anh giờ biết cũng chưa muộn, nếu có trách nhiệm với mình sao cứ lần này lần lữa dây dưa đến anh?”
"Được! Được! Được!” Anh loạng choạng, thần mắt tuyệt vọng đau đớn như dòng điện truyền đến tôi, trong giây phút đó, tôi muốn rơi nước mắt.
Tôi không quên ba năm trước trong đêm mưa sấm mùa hạ, anh dùng thần mắt như vậy nhìn tôi, sau đó quay người bỏ đi, để lại tôi bóng hình mãi mãi không thể quên...
Không biết sau đó bao lâu, có cánh tay ấm áp ôm lấy vai tôi.
“Đồng Đồng, anh ta đi rồi.” Giọng Tưởng Nhươc Phàm giống như gió xuân tháng ba, nhưng không thể khiến tôi ấm áp, tư thế như vậy cũng không khiến tôi cảm thấy thoải mái và có chỗ tựa. Tôi lau nước mắt, ngẩng đầu cố cười với anh, “Nhược Phàm, anh đi làm việc của anh đi, em muốn ở một mình.”
“Em không muốn để anh ta biết?” Anh để tôi nhìn anh.
Tôi lắc đầu, trong đầu trống rỗng, “Em cũng không biết, trong lòng em hỗn loạn, anh đi trước đi, em muốn ở lại một mình.”
Anh do dự, cuối cùng nói: “Được, anh đi trước, có việc gì nhất định phải gọi cho anh.”
Lúc anh quay người đi, tôi nói, “Việc vừa nãy, xin lỗi anh."
“Đồng Đồng, anh không để ý, nhưng em cứ thế này anh