Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.

hút thuộc về em sao? Mặc dù anh đã ghi tên em, em cũng không bằng lòng về đó sống, vậy anh đành thay đổi ý nghĩ sau này cùng sang sống với em.” Cũng chỉ có con người Mộng Hàn này mới có thể nói ra những lời không biết xấu hổ đó một cách nghiêm túc vậy. Đột nhiên nghĩ tới những ngày tháng cùng sống trước khi chúng tôi kết hôn...
Tay đang rót nước nóng run lên, vài giọt nước sôi rớt vào quần áo tôi, bỏng rát có chút đau.
“Cần thận chút.” Mộng Hàn vội vã cầm ấm nước trong tay tôi. Qua đêm qua, quan hệ giữa chúng tôi giống như trong một chốc lát cục băng đã được sưởi ấm lên, nhưng chưa đến mức tan ra hoàn toàn. Còn có nhiều vấn đề giữa hai chúng tôi, chẳng phải sao?
Tôi im lặng dùng cái xẻng đảo rau trong chảo, anh ấy cũng không nói gì, dùng tay dựa vào khung cửa im lặng nhìn tôi, để thời gi­an từng chút từng chút trôi đi. Tia sáng trong bếp rất tối, ánh đèn hoàng hôn nổi lên từng gợn, khiến người ta cảm thấy rất ấm áp. Mùi cơm phảng phất xung quanh, giống như là từ đồ ăn, song lại không hoàn toàn như vậy, cảm giác của gia đình khiến người ta ngây ngất.
Không biết từ lúc nào anh ấy đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi từ đằng sau, cúi đầu lên vai tôi, nhẹ giọng nói: “Làm gì vậy?” Ba chữ đơn giản vậy, nghe sao lại buồn triền miên. Bị hơi thở của anh ấy làm ngứa, tôi dùng tay đẩy anh ấy ra, “Anh ra ngoài đợi em, em ra ngay.”
Nhưng anh ấy lại cứ không đi.
Tôi đành phải dỗ anh ấy như dỗ trẻ con, “Nhờ anh đó, đi dọn bát đũa đi, em nấu xong thì có thể ăn cơm rồi.” Trước đây, mỗi lần tôi yếu đuối trước anh ấy, tâm trạng anh ấy liền tốt lên, hầu như không cự tuyệt yêu cầu của tôi, bức tường đồng, trong chốc lát hạ gục. Lúc này đây, cách này vẫn có tác dụng.
Rất nhanh thức ăn đã nấu xong, cơm đã chín, hai món ăn và một món canh, vì bàn ăn nhỏ, tay có thể chạm được, cho nên lúc chúng tôi ngồi đối diện ăn cơm, anh ấy gắp thức ăn cho tôi, anh ấy ăn liền hai bát cơm, cuối cùng mới uống canh.
“Tôi còn cho rằng vài năm nay anh đã quen ăn cơm khách sạn rồi, ăn không quen thức ăn đạm bạc thế này.” Không biết có phải anh ấy có ý tâng bốc không, mà tôi cười châm chọc anh ấy.
“Đây mà gọi là cơm canh đạm bạc sao? Em đúng là trong phúc mà không biết hưởng!” Cuối cùng anh ấy cũng uống hết canh rong biển tôi nấu, không quên giơ một tay lên xoa đầu tôi như là đang dạy con vậy. Một cảm giác chưa từng có đang trào dâng trong lòng tôi, “Mộng Hàn, ba năm rồi, anh sống thế nào?”
Tôi nghĩ với thành quả hiện tại của anh ấy, sớm đã là người nổi bật trong những người cùng tuổi. Nghe nói trường G còn từng mời anh ấy về trường diễn thuyết. Khoảng trống giữa ba năm dường như là khoảng cách mãi mãi giữa chúng tôi, bất giác đã kéo chúng tôi ra càng xa hơn.
Anh ấy đặt chiếc bát trên tay lên bàn, vẻ mặt đột nhiên có chút kỳ lạ.
“Bây giờ mới nhớ đến, quan tâm đến anh rồi?” Trên khóe miệng anh ấy có chút cười gượng, nhưng khẩu khí lại có chút trách móc.
Dường như có thứ gì đó nghẹn ở trong lòng tôi, muốn nói lại không nói ra được.
“Năm đó sau khi anh đề nghị ly hôn, bỏ đi kiên quyết như vậy, lẽ nào hy vọng em gọi điện xin anh sao? Bởi vì em không xin anh, em thực sự đã quyết không quan tâm bản thân mình nữa. Lẽ nào anh thực sự không sợ em cô đơn một mình ở thành phố A, không có việc làm, gặp phải kẻ xấu, hoặc bị bệnh chết ở nơi đây cũng không ai biết? Ly hôn là do anh đề nghị, sao anh có thể chỉ nghĩ đến việc để em chủ động cầu xin anh?” Cho đến hôm nay nghĩ đến những điều này, sống mũi tôi vẫn thấy cay cay. Lẽ nào anh ấy không biết vì tình yêu của chúng tôi, tôi đã chịu bao nhiêu sự trách móc từ mẹ anh ấy? Tuy anh ấy không nói một câu nào không tốt với tôi về mẹ anh ấy, nhưng tôi cho rằng trong đáy lòng anh ấy chắc chắn cũng biết.
“Em mỗi ngày đều trốn ở trong phòng nhỏ, không ăn không uống, không ngủ cứ mở mắt, bao nhiêu ngày cũng không thể tin nổi anh đã thực sự đi rồi. Em cho rằng anh nói ly hôn với em chỉ là lời nói lúc tức, lúc đó anh nói muốn đời đời kiếp kiếp ở cùng em, dù cho là con người trên toàn thiên hạ đều vứt bỏ em, thì anh cũng không thể rời xa em. Anh lại thực sự đi rồi. Hôm đó đột nhiên có người gõ cửa, em cho rằng là anh về, em lao ra như điên vậy, nhưng không ngờ lúc em mở cửa, người em nhìn thấy lại là mẹ anh…”
Trong căn phòng lại rơi vào trong sự im lặng ngượng ngùng. Sở Mộng Hàn im lặng nhìn tôi, giơ tay giúp tôi lau nước mắt trên mặt.
“Tóm lại, là anh không tốt. Hãy quên chuyện đó đi nhé, chúng ta bắt đầu lại. Mẹ em từng gọi điện cho anh, bà ấy nói em đã tìm thấy được đối tượng rất tốt, và mong anh nhanh chóng liên lạc với em để ly hôn. Là anh không tốt, là anh hiểu lầm em, đều là anh sai rồi!”
Sự dịu dàng đột ngột đến của anh ấy, khiến tôi dường như bị rơi vào trong một đám mây mù, mẹ từng gọi điện cho anh ấy sao? Chuyện như vậy lại không ngược với phong cách của bà ấy. Mẹ tôi tuy không biến thái như mẹ anh ta, nhưng cũng luôn không có thiện cảm gì với Mộng Hàn. Bà ấy từng không chỉ một lần nói với tôi, tên họ Sở đó là tên da trắng để ngắm thôi chứ không trọng dụng. Bất luận thế n