Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
ào, đến giờ tôi vẫn có chút không dám tin, cái người chăm sóc tôi cẩn thận lúc tôi ốm, có thể xoa bụng cho tôi lúc tôi bị đau bụng kinh, con người họ Sở đó tuy có chút gia trưởng, nhưng luôn luôn có tinh thần trách nhiệm, lại có thể ba năm không thăm hỏi gì đến tôi.
Tôi đẩy tay anh ấy ra, cố chấp hỏi: “Ba năm của em, anh đều biết cả, em muốn biết, ba năm qua anh sống thế nào?”
Anh ấy nhìn vào ánh mắt chờ đợi của tôi, thở dài một hơi thật sâu, sau đó cố cười một cái nhẹ nhõm, “Lúc bắt đầu thì vội vã kiếm tiền, sau đó nghĩ muốn tìm em, nhưng lại sợ gặp em, sợ em thật sự đang ở cùng người đàn ông khác, nhìn thấy anh lại muốn đoạn tuyệt quan hệ với em.”
Anh ấy kéo tôi vào trong lòng anh ấy, “Đồng Đồng, chúng ta đều sắp đến tuổi trung niên rồi, không còn bao nhiêu lần ba năm nữa để có thể lãng mạn, đừng dằn vặt với quá khứ nữa, hãy nắm bắt lấy tương lai tốt đẹp phải không, em nói đi?”
Đừng dằn vặt với quá khứ nữa, hãy nắm bắt lấy tương lai…
Lúc anh ấy nói những lời này, nếu nói tôi không có động lòng, thì nhất định là gạt người. Nhưng cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn có thể bất chấp tất cả mà tiếp tục yêu lại một lần nữa sao?
Trong lòng tôi thấy chua xót, cắn môi hỏi tiếp: “Từng hôn chưa?”
Anh ấy vẫn không trả lời, chỉ là biểu cảm giống như càng không có cách nào.
Đó chính là tự nhận rồi?
Môi tôi dường như đã cắn rách cả, muốn tiếp tục hỏi.
Nhưng anh ấy lại tranh trả lời trước: “Không có, lần đó ở khách sạn, chính là hôm em gọi điện cho anh, Khang Nhiên ở đó chỉ là một điều không ngờ, sau đó chuyện gì cũng không xảy ra, không cho phép em lòng dạ hẹp hòi.”
Biểu cảm của tôi vẫn rất khó coi, quả nhiên hôm đó tôi buồn nhất, con người họ Sở kia và cô Khang Nhiên đó đã không minh bạch ở trong khách sạn. Nhưng nghĩ lại, bản thân chẳng phải cũng bị Tưởng Nhược Phàm từng hôn sao? Bản thân hỏi một người đàn ông thành công như vậy câu đó chẳng phải là đúng có chút quá đáng sao? Người đàn ông giống như anh ấy, bên cạnh luôn không thiếu phụ nữ theo đuổi, trước đây lúc không có tiền cũng hết người nọ người kia, huống hồ bây giờ lại Chủ tịch Điều hành Sở chứ.
“Ừm, còn tốt là anh và cô ta không có gì, nếu không thì em tuyệt đối không thể tha thứ cho anh!”
Hồi lâu Sở Mộng Hàn cũng không nói gì, nắm tay tôi, rất lạnh, rất lạnh.
Không biết bao lâu, tôi cảm thấy anh ấy dùng một bàn tay khác sờ lên mái tóc tôi.
Sau bữa cơm tôi bị anh ấy kéo đi ra ngoài tản bộ, cặp vợ chồng già dưới lầu, vì từng nói chuyện vài lần với tôi, cho nên lúc này bà vợ cười gật đầu với tôi, hỏi thân mật: “Đồng Đồng, ra ngoài với bạn trai à?”
Tôi cười gật đầu, còn chưa trả lời, ai biết Mộng Hàn đi bên cạnh lại ho nhẹ một tiếng nói: “Cô à, cháu là chồng của Đồng Đồng.” Sau đó lại cười rất hiền hòa và lễ phép với khuôn mặt có chút ngạc nhiên của đối phương.
Lúc hai vợ chồng già đó đi, Mộng Hàn véo vào tay tôi một cái bất mãn, kháng nghị nói: “Cô Tiêu Đồng Đồng, tôi ghét cái cảm giác giống như tình nhân này.”
“Người ta trong tivi toàn là phụ nữ mới gào lên đòi hỏi danh phận thôi à?” Tôi còn trêu đùa anh ấy, trong lòng lại có áp lực mà trước kia chưa từng có. Tôi nghĩ trong lòng tôi đã lại tiếp nhận anh ấy rồi, nhưng đến nay tôi vẫn không thể nghĩ ra một lý do nào để thuyết phục bản thân. Trải qua một lần bị đau đớn khắc cốt ghi tâm, tôi biết, một khi liên quan tới hôn nhân thì tuyệt đối không phải là chuyện của hai người.
“Tiêu Đồng Đồng, em đúng là càng ngày càng lớn tiếng rồi.” Anh ấy giả vờ tức giận, để lại mình tôi đi lên trước.
“Sếp Sở, đừng tức giận, ngày mai em làm món ngon xin lỗi anh được không?” Tôi ôm chặt anh ấy từ đằng sau, hạ giọng nói, “Hãy cho em thêm một chút thời gian.”
Sáng ngày hôm sau, tôi vẫn chưa tỉnh ngủ, đã nghe thấy có người gõ cữa. Hôm qua lúc Mộng Hàn đi đã là hơn 10 giờ, anh ấy nói còn có nhiều việc chưa làm xong.
Cho đến hôm nay, tôi rất hiểu nỗi vất vả làm việc suốt đêm của anh ấy, người giống như anh ấy, công việc nhất định sẽ bận hơn nhiều lần so với tôi.
Chẳng qua tôi là một tiểu viên chức, công việc chẳng qua là vì kiếm nhiều tiền, còn anh ấy lại không giống vậy, chức vị càng cao, thì rủi ro gánh vác cũng càng cao.
Sớm như vậy có thể là ai chứ?
Xuống giường đi đến trước cửa, qua mắt mèo nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú như tượng, chính là Sở Mộng Hàn.
Tôi mở cửa, nhìn anh ấy không hiểu, anh ấy lại cười tranh nói trước, “Nấu bữa sáng chưa?”
Anh ấy đột nhiên từ khách sạn chạy đến chỗ tôi để ăn sáng sao?
Nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của tôi, tâm trạng anh ấy càng tốt lên, hôn một cái lên trán tôi, “Sau này ngoại trừ bữa trưa, chỉ cần không có việc, là anh đến chỗ em!”
Sắp tới sẽ tới ngày hôn lễ của Thẩm Hân Hân rồi, tôi nghĩ: Chị em tốt xuất giá, chỉ đưa tiền là không ổn, muốn cẩn thận chọn một món quà tặng cô ấy mới có thể biểu lộ tâm ý của mình.
Mấy ngày nay Mộng Hàn vô cùng bận rộn, anh ấy đều phải làm thâu đêm ở công ty, cho nên không thể cùng tôi đi chọn quà.
Tan làm