Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
ng, có chút kỳ quặc.
“Anh dùng của em là được rồi.” Khẩu khí của anh ấy có chút lười biếng. Tôi bị nghẹn bánh mì, ai có thể nghĩ tới con người họ Sở trước kia nghiêm túc lạnh lùng thế, lúc này lại có thể nói ra những lời không biết xấu hổ thế chứ.
Lúc tôi đi, nghĩ một lát, liền móc trong túi ra đưa chìa khóa cho anh ấy, “Anh đi thì khóa cửa chống trộm vào, sau đó đặt ở dưới thềm ngoài cửa là được.”
Nụ cười trên khuôn mặt anh ấy càng hiện rõ, lúc giơ tay lấy chìa khóa, còn kéo tôi vào gần anh ấy.
Yêu lại một lần nữa
Đến công ty, đi thẳng đến tìm Lý Phong.
“Giám đốc Lý, tôi có chút việc muốn thương lượng với anh.” Từ sau việc lần trước, Lý Phong có thái độ rõ ràng không hài lòng với tôi, nhất thời tìm không ra điểm yếu của tôi. Rốt cục làm sales với các công việc khác không giống nhau, tất cả công việc đều có thể lượng hóa, sau khi đánh giá tiêu chuẩn tốt xấu đều là vậy quanh các con số. Tuy chỉ tiêu trước đây của tôi là con số 0, song tháng trước ngoài hạng mục với Công ty Thương mại Thanh Hoa ra, tôi còn ký được một đơn hàng với giá trị hợp đồng xấp xỉ 3 vạn tệ, vài ngày trước đã lấy về chi phiếu trả tiền lần đầu. Và trong các hạng mục trước đây đang thương lượng cũng đã có khách hàng tiềm năng. Chỉ là khách hàng lớn như Công ty Thương mại Thanh Hoa thì không có. Song bất luận thành tích tháng này như thế nào thì cũng không thể quá kém. Cho nên sống nhờ thành tích, hoàn toàn dựa vào sự nỗ lực và khả năng, tôi cũng không cần nhìn sắc mặt của Lý Phong.
“Chuyện gì?” Anh ta khẩu khí lãnh đạm, kiểu cách nhà quan thấy rõ.
“Giám đốc Lý, vì nguyên nhân cá nhân tôi muốn bỏ công việc sales sau bán hàng của hạng mục với Công ty Thương mại Thanh Hoa, xin anh sắp xếp người khác hộ.”
Nghe thấy câu này của tôi, Lý Phong nâng gọng kính trên sống mũi, mở to mắt nhìn tôi, “Tiêu Đồng Đồng cô có biết mình đang nói gì không?” Anh ta nhất định là cho rằng tôi đang nói mê.
Chu Chính luôn rộng rãi tiền hoa hồng với nhân viên sales. Nếu là những hạng mục sẵn có trước đây vì người phụ trách hạng mục thôi việc thì người tiếp tay chỉ cần có thể lấy về khoản tiền hạng mục, là tương tự có thể hưởng hoa hồng và tiền thưởng cuối năm theo tỷ lệ. Còn tôi không phải thôi việc, điều này vô hình là đã tự vứt bỏ khoản hoa hồng hấp dẫn của mình, tặng tiền thật, vàng thật cho người khác, anh ta đương nhiên không thể tin nổi.
Tôi nhìn vào anh ta gật đầu, thực ra trong lòng cũng rất đau lòng, nhưng thực ra là tôi không muốn có bất cứ sự liên quan nào nữa với Công ty Thương mại Thanh Hoa. Trực giác của tôi luôn rất chuẩn, tôi luôn cảm thấy con người như Vệ Tư Bình tuyệt đối không thể dễ dàng buông tay. Đương nhiên tôi nghĩ như vậy, không phải là vì cảm thấy mình có sức hấp dẫn, mà chỉ là con người như Vệ Tư Bình, bất luận là Sở Mộng Hàn và ông ta nói gì với nhau, rốt cục cũng đều là làm ông ta mất mặt, đối với ông ta mà nói điều này là một chuyện vô cùng mất mặt.
Ông ta sẽ chịu để yên sao?
Buổi trưa ở sảnh ăn trong tòa nhà, tôi lại nhìn thấy Chu Chính.
Anh ta bưng khay cơm, chủ động ngồi đối diện tôi, sau đó hỏi thẳng tôi, “Hôm nay, cô nói muốn từ bỏ hạng mục với Công ty Thương mại Thanh Hoa với Lý Phong sao?” Tôi gật đầu, xem ra bản thân Lý Phong chưa từng gặp chuyện như vậy, không dám tự quyết, phải đi hỏi Chu Chính. Thần sắc của Chu Chính không có vẻ ngạc nhiên lắm, ngược lại lại có nụ cười nhàn nhạt, “Cô thử tính xem cả hạng mục này cô sẽ nhận được bao nhiêu phần trăm trích lại chưa?”
“Tính qua rồi, mà không chỉ tính qua một lần, toàn bộ tiền thu về trong hai năm, không kể tiền thưởng cuối năm, và trên cơ sở hạng mục không thêm đầu tư, thì sau thuế là khoảng 12 vạn, thêm vào tiền thưởng cuối năm thì càng nhiều. Bây giờ tôi đã nhận được 3 vạn, còn số dư ít nhất cũng còn 9 vạn.” Tôi vừa nói, vừa không nhịn nổi đau lòng.
“Cô phát tài rồi?” Chu Chính rõ ràng là đang trêu tôi.
“Đâu có, vẫn nghèo như vậy!” Tôi căm hận nhét miếng cơm vào miệng.
Anh ta cười nhìn tôi, lại còn nhắc nhở rằng: “Cái cách ăn này của cô rất dễ béo đấy.”
“Tôi không phải là bỏ cuộc, là muốn bỏ ra càng nhiều sức lực làm việc, tôi gặp phải một chút phiền phức từ hạng mục này, có chút mệt mỏi vô cùng.” Một người thông minh như Chu Chính, có lẽ anh ta bây giờ đã đoán được một chút manh mối.
“Vậy cũng không đến nỗi bỏ qua đồng tiền đã nằm trong tay, tôi cảm thấy cô làm như vậy, có chút thiếu suy nghĩ.” Ngữ khí anh ta không rõ, nghe có vẻ không giống lời trong ý, càng giống như là đang thăm dò.
Tôi lắc lắc đầu, rất kiên định nói với anh ta: “Quyền lợi của bản thân là không nên tiếc thứ gì. Trước đây lúc đi học đã từng nghe thấy một câu nói, tôi cũng luôn ghi nhớ: Người không tiếc, thực ra lại không có gì để tiếc, cũng có nghĩa là không có được cái gì, là “không tiếc”. Mọi sự đều là giành được từ trong cái sự “không tiếc” đó, cho nên không tiếc không được, tiếc ít được ít, tiếc nhiều được nhiều. Còn hơn mỗi ngày đều rối như tơ vò vì những đồng tiền này, chi bằng dồn hết sức lực đi khai thác khách hàng mới, tạo nên tài sản m