Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
ới.”
Tôi tự an ủi mình. Lúc đó đang ở Tập đoàn Hiếu Thiên, cho rằng lương của bộ phận thiết kế đã rất cao rồi, nhưng bây giờ lương một tháng trước của tôi đã bằng bốn tháng lương lúc đó cộng lại. Nếu không thôi việc, căn bản cũng không biết cơ hội bên ngoài thực ra là đâu đâu cũng có. Cho nên hôm nay tôi mới có dũng khí đưa ra quyết tâm này.
Lúc này, Chu Chính nhìn biểu cảm của tôi rõ ràng trở nên nghiêm túc hơn, dường như vẻ mặt trêu chọc trước đó trong chốc lát hoàn toàn biến mất đi. Im lặng hồi lâu, anh ta mới giống như tự nói với tôi: “Tiêu Đồng Đồng, cô đúng là rất đặc biệt.”
Tôi cúi đầu tự cười.
Lại ngước mặt lên, nịnh nọt nói với anh ấy: “Sếp Chu, phần trăm trích từ hạng mục này tôi không có cách nào lấy nữa, tiền thưởng cuối năm tính thêm một chút nhé.”
Chu Chính ngẩn người một lát, lập tức đổi nét mặt thành một con cáo lão luyện, cũng cười lên, “Cái này còn căn cứ vào chế độ của công ty, tôi cũng không có cách nào.”
Anh chàng này, còn hơn cả cáo! Đúng là nhà tư bản ác độc...
Hân Hân gọi điện đến nói, Uông Tường cuối cùng bỏ công việc trước đây, hiện tại đang làm sales cho công ty ERP có quy mô lớn, nổi tiếng trên thế giới. Và nói với tôi, lúc đó cạnh tranh đặc biệt kịch liệt, Uông Tường của chúng ta vì xuất thân dân kỹ thuật, dựa vào diện mạo xuất chúng, nói năng nho nhã, nên đã đánh bại mấy chục ứng viên, bộc lộ hết tài năng.
Trong khẩu khí của cô gái này đúng là kiêu ngạo và đắc ý, họ rất nhanh sẽ trả được khoản nợ của quê nhà, trong thành phố A có một căn hộ thuộc về bản thân.
Thẩm Hân Hân cũng nói với tôi, điều duy nhất không tốt chính là công việc này cần thường xuyên đi công tác, bởi vì khách hàng trên toàn quốc, thậm chí Đông Nam Á, ở đâu có hạng mục có thể thương lượng thì phải đi đó. Nghe nói sau khi qua đào tạo thì phải đi công tác. Nói đến đây, trong ngữ khí cô ấy lại thấp thoáng lộ vẻ thất vọng.
Tôi rất hiểu, trước đây Uông Tường là đàn ông trong nhà, hai người chàng chàng thiếp thiếp quen rồi, từ khi sống cùng, chưa từng rời xa. Ngay cả Tết, có lúc Uông Tường vào lúc mùng 3 mùng 4 đã ngồi xe hỏa đi đón Thẩm Hân Hân rồi, lúc đi chúc Tết để cô ấy đi cùng về quê. Bây giờ công việc của Uông Tường tuy có tiền đồ, song cách sống trước đây của hai người cũng phải thay đổi theo. Người bám dính như Thẩm Hân Hân, nếu có thể thích ứng mới lạ. May mà bản thân cô ấy nghĩ thông, cô ấy nói: “Việc gì cũng không thể thập toàn thập mỹ, có tiền thì không có thời gian, nhàn rỗi thì không có tiền.”
Cuối cùng, Thẩm Hân Hân nói, lúc Uông Tường nhà họ không ở nhà, sẽ chuyển tới chỗ tôi sống, cô ấy chưa từng sống một mình, ở nhà một mình thì sợ.
Đương nhiên tôi không tiện từ chối, liền đồng ý. Nhưng không biết tại sao, lúc nói câu “không vấn đề gì”, đột nhiên nghĩ đến Sở Mộng Hàn. Qua đêm qua, quan hệ giữa tôi và Mộng Hàn trở nên có sự thay đổi lớn. Có lẽ đến giờ tôi còn không thể đồng ý yêu cầu tái hôn với anh ấy, cũng không bài xích anh ấy như trước đây.
Vừa tan làm, điện thoại đã reo lên, là người họ Sở đó.
“Có thể nghỉ làm đúng giờ không? Anh đến đón em.”
“Sếp Sở có thể nghỉ làm đúng giờ, đương nhiên tôi có thể rồi!” Tôi cười trong điện thoại, trong lòng rất vui.
“Sau nửa tiếng anh đến cổng cơ quan em!” Anh ấy cũng cười.
Con người đúng là rất kỳ lạ, lúc tâm trạng tốt, lời nói cũng trở nên thú vị, lúc quan hệ xấu, thì từng câu nói, cũng có thể cho là châm chọc. Giữa hai người nam và nữ, yêu và hận có lúc kỳ diệu vậy đó, kỳ diệu đến mức lúc bạn sơ ý đã đột nhiên thay đổi.
Lúc ngồi vào xe anh ấy, phát hiện áo sơ mi, áo vét, cà vạt, giày của anh ấy đều đã thay rồi. “Khách sạn anh ở cách chỗ em xa không?” Tôi nhớ chỗ công ty anh ấy cách chỗ tôi ở không gần.
Anh ấy mỉm cười, “Không xa, rất gần.”
Về tới nhà tôi cũng không quá 7 giờ mà thôi. Tôi bận rộn trong bếp, lại không thấy bóng dáng của Mộng Hàn đâu.
“Mộng Hàn...” Tôi đi ra khỏi bếp khẽ gọi, trong phòng khách không có ai, đành vào phòng ngủ tìm. Ai ngờ, vừa mới nhìn, đã thấy họ Sở đó đang ngông nghênh thay đồ trong phòng ngủ của tôi. Vừa mới thấy giày da, vest, lúc này đã thay thành một chiếc áo cổ T màu trắng và chiếc quần dài ở nhà màu vàng, nhìn có vẻ tràn trề sức sống, trẻ hơn rất nhiều.
Từ lần đầu tiên gặp anh ấy sau ba năm, đa số thấy anh ấy đều mặc vest óng nuột, cẩn thận kỹ lưỡng, dù cho là ở trong căn hộ của anh ấy, cũng chưa từng thấy dáng vẻ này của anh ấy. Hôm nay hình ảnh người đàn ông ở nhà của anh ấy nhìn có vẻ rạng rỡ, lại khiến tôi cảm thấy vừa quen vừa lạ, ở chỗ tôi sao lại có quần áo của anh ấy nhỉ?
Có thể là biểu cảm trên khuôn mặt tôi quá rõ, Mộng Hàn không nhịn nổi vui vẻ cười, “Ừ, anh về mang theo một vài bộ quần áo để ở chỗ em, có sao không?” Nói rồi anh ấy đã đi đến trước mặt tôi.
“Không sao cả!” Lúc này ấm nước trên bếp ga kêu lên, tôi vội chạy vào bếp.
“Anh nói thật lòng!” Con người họ Sở đó đi theo sau tôi, lúc quay lại nhìn anh ấy, trong mắt anh ấy tuy vẫn cười, song lại là một vẻ nghiêm túc, “Em chẳng phải đã nói trong căn hộ của anh không tìm thấy một c