Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.

ng của cõi mộng vậy.
“Đây là vợ tôi, Tiêu Đồng Đồng.” Mộng Hàn đặt tay lên vai tôi. Thật không ngờ anh ấy lại giới thiệu như vậy.
“Phu nhân Sở đúng là xinh đẹp!” Một cô gái bên cạnh có chút nịnh nọt tán dương tôi.
Ba cô gái ngồi đó, ai cũng đều xinh đẹp. Điều khiến tôi cảm thấy rất ngạc nhiên là trên chiếc ghế ngoài cùng sát ngoài nhất là Chu Chính đang ngồi, nhìn hai bên cạnh anh ấy, không có chỗ trống, anh ấy không mang theo bạn gái, mà là một mình. Lúc nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta lộ vài phần kinh ngạc.
Một hồi chào hỏi mới biết, vài người đàn ông này là bạn tốt trong phương diện làm ăn của Mộng Hàn, đều có gi­ao tình sâu nặng với anh ấy. Mọi người đều rất hưng phấn khi tôi đến, lần lượt hỏi tôi lúc nào cử hành hôn lễ, Mộng Hàn không bàn bạc gì với tôi đã nói với họ là sau Tết, mọi người lại được một trận hào hứng. Chỉ có một mình Chu Chính ngồi ở chỗ tối không nâng ly chúc mừng.
Thịnh tình khó từ chối, đều là bạn bè rất quen của Mộng Hàn, anh ấy cố chặn giúp tôi thế nào, thì tôi vẫn không thể không uống hai ly. Một lát sau, đầu tôi bắt đầu choáng váng.
Nhìn mình trong gương trong nhà vệ sinh thấy má hơi hơi đỏ, nhìn có vẻ tươi tắn hơn mấy ngày trước rất nhiều.
Còn chưa tới chỗ ngồi, một người đàn ông phong độ đã đi tới trước mặt mời tôi nhảy, “Tiểu thư, có thể mời cô nhảy một điệu chứ?” Vừa định từ chối, mới nhận ra người đàn ông đó không ai xa lạ, mà là Chu Chính.
Cách ghế so­fa không xa, các bạn của Mộng Hàn còn đang uống rượu tán phét, tôi bèn nhấc hàm cười với Chu Chính nói: “Được!” Cảm thấy eo đã bị ôm chặt, quay lại cười với Chu Chính. Tôi chỉ có thể đặt nhẹ lên vai Chu Chính, từ từ di chuyển bước nhảy.
“Tôi biết hai người đã hòa thuận rồi, song có một câu tôi không thể không nói, nếu cùng một sự tổn thương một người gặp phải hai lần, thì càng khiến người ta sụp đổ.”
Anh ấy có vẻ có chút kỳ quặc, một dáng vẻ muốn nói song lại thôi. Tôi rất ngạc nhiên, Chu Chính xưa nay không phải là người khắt khe, sao anh ấy lại nói ra những lời như vậy?
Cảm giác tay anh ấy đặt lên eo tôi chặt hơn, giọng nói vọng xuống, “Đồng Đồng, tôi có vài lời muốn nói cho cô biết.”
“Anh nói đi.”
Lúc này, điệu nhảy dừng lại, tôi cảm thấy cánh tay bị ai kéo, bị ngã vào lòng một người đàn ông. “Anh bảo sao không thấy em đâu, thì ra ở đây.” Mộng Hàn ôm tôi với tư thế hoàn toàn sở hữu, nhìn Chu Chính, “Anh không sao chứ, tôi thấy anh bước đi hơi lảo đảo rồi!”
“Không sao!” Chu Chính cũng nghiêm mặt lại, một vẻ mặt không muốn nhìn Mộng Hàn.
Ngồi lên xe, vừa mới thắt dây an toàn, Mộng Hàn liền nói: “Hôm nay em biết Chu Chính sẽ đến à?” Anh ấy nhìn lên bộ quần áo tôi mặc hỏi.
“Không biết!”
Anh ấy liếc nhìn hồi lâu mới từ từ nói: “Lúc anh đi họ đang thảo luận màu sắc, Chu Chính nói anh ta thích nhất là màu hồng nhạt.” Nói rồi tôi thấy mặt anh ta đỏ lên.
Lẽ nào anh ta đang ghen, ghen với Chu Chính sao? Tôi không nhịn nổi cười ha ha.
“Bạn học Mộng Hàn, anh từ lúc nào trở nên không có tự tin vậy chứ?” Nói rồi tôi véo má anh ấy, lúc này anh ấy đúng là rất đáng yêu.
“Đừng có động, đang lái xe!” Anh ấy còn có vẻ khó chịu, sắc mặt cũng từ từ bình thản hơn.
“Hôm nay em gặp Khang Nhiên, cô ấy chủ động giải thích không có quan hệ đặc biệt gì với anh. Trước đây là em vu oan anh rồi, xin lỗi anh.”
Nghe thấy tên Khang Nhiên, anh ấy nhếch mép dường như rất không đáng, “Cô ta còn nói cái gì?”
“Không gì, chỉ là hy vọng sau này lúc bọn em gặp nhau mặt đừng quá ngượng ngùng, sau đó chúc phúc thành tâm cho chúng ta.”
Điện thoại tôi reo lên, vừa nhận máy, đã nghe thấy một loạt tiếng kêu khóc khàn cả giọng hết cả hơi, khiến tai tôi chỉ nghe thấy tiếng ong ong.
“Hân Hân, cậu sao vậy? Đừng khóc nữa!”
“A…” Trong tiếng gọi của Hân Hân có cả tiếng khóc, nghẹn ngào nói, “Mấy ngày nay Uông Tường rất không bình thường, không ngờ…đúng là xảy ra chuyện rồi, anh ấy là đồ khốn…” Nói rồi Hân Hân lại khóc lên, giọng nói thảm thiết, giống như phát điên vậy.
Tôi hít một hơi, quả nhiên là Uông Tường.
“Hân Hân, cậu ở nhà chứ, tôi qua ngay!” Sợ cô ấy nghĩ không thông, tim tôi giống như đã bay ra ngoài.
“Cậu đến mau, tôi không chịu nổi nữa rồi!” Dường như tôi là khúc gỗ nổi duy nhất mà cô ấy đang ngập nước có thể víu được.
“Cậu đợi tôi, tôi đến ngay!” Cúp máy lại, tôi giục Mộng Hàn nói, “Hân Hân xảy ra chuyện rồi, mau đến nhà cô ấy!”
“Cô ấy làm sao?” Mộng Hàn bị ngữ khí của tôi làm cho không biết làm gì.
“Là Uông Tường có bạn gái bên ngoài…Anh ta sao có thể làm vậy…” Nói rồi tôi lại khóc lên, “Họ vài ngày nữa sẽ kết hôn rồi, Uông Tường sao có thể làm ra chuyện này chứ?” Tim tôi như bị đâm một lỗ vậy, đó là Uông Tường mà nếu không phải Hân Hân thì không cưới, đó là Uông Tường mà luôn miệng nói mãi mãi phục vụ vợ, hôm đó người mà tôi nhìn thấy quả nhiên là anh ta.
“Nha đầu ngốc, đừng khóc nữa! Em đến an ủi người ta, dáng vẻ này, Hân Hân chẳng phải sẽ càng đau lòng?” Nói rồi, anh ấy rút khăn giấy ra cho tôi.
“An ủi cái gì, em là đến để cùng khóc với Hân Hân, khóc xong rồi, th