Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
ì ném bỏ tên Trần Thế Mỹ[1'> đó ra khỏi phòng, gọi hắn là tên khốn!”
[1'> Trần Thế Mỹ: là nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công. Trần Thế Mỹ xuất thân bần hàn, anh ta kết hôn với Tần Hương Liên và có hai đứa con. Tần Hương Liên hết lòng dốc sức làm lụng cho Trần Thế Mỹ ăn học và đỗ trạng nguyên. Sau đó, hắn bội tình, phản bội vợ con cũ của mình để theo vinh hoa phú quý, kết hôn với công chúa nhà Tống, trở thành phò mã. Trần Thế Mỹ đã bị Bao Công xử chém.
Mộng Hàn thở dài một hơi, dường như không tán thành cách làm của tôi. Tôi giận dữ nói: “Đàn ông các anh mãi mãi không thể hiểu hết tâm trạng của người phụ nữ khi biết người yêu của mình lạc lối.”
Đến dưới lầu nhà Hân Hân, một mình tôi lên lầu, còn Mộng Hàn không theo lên. Vừa lên đến tầng hai đã nghe thấy tiếng kêu khóc của Hân Hân, không kịp nghĩ nhiều, tôi đập cửa, cửa không khóa, vừa đập đã mở ra.
Trong phòng loạn cả lên, bàn ghế đổ cả, đã hoàn toàn không còn trật tự gì nữa. Hân Hân ngồi trên mặt sàn, đầu bù tóc rối, nước mắt dòng dòng, nước mũi cũng vậy, không còn ra thần người nữa.
Uông Tường ngồi sau cô ấy, cứ hút thuốc. Tôi nhìn về phía sau anh ta, bỗng chốc tái mặt đi. Một cô gái đứng sau anh ta đang khóc lâm li.
“Uông Tường, anh là đồ khốn!” Tôi lao lên nện anh ta. Ai ngờ Uông Tường luôn điềm đạm, lại hét lớn vào tôi: “Tiêu Đồng Đồng, cô cũng điên cùng cô ta à?”
Tôi lặng người.
Anh ấy vẫn còn nổi nóng như vậy với tôi, “Tôi và Uyển Uyển không làm gì hết, cô ấy là đồng nghiệp của tôi, đêm nay không có chỗ ở, tôi đưa cô ấy về nhà ở tạm một đêm, Thẩm Hân Hân về không phân biệt trắng đen đã gào thét, kêu đòi ly hôn như phát điên lên vậy.”
Lòng tôi lạnh đi, không vì điều gì khác, mà chính vì cách xưng hô từ miệng anh ta, “Uyển Uyển” thân thiết biết bao, “Thẩm Hân Hân” gọi cả tên lẫn họ, sao mà xa lạ?
“A…” Hân Hân ném đồ đạc vào Uông Tường, gạt tàn, bật lửa, tách trà…những thứ ném tuy nhiều, song đều bị Uông Tường dừng tay chặn lại, anh ta bảo vệ người phụ nữ đằng sau mình.
Hân Hân khóc nghiêng ngả, cô ấy ôm lấy đầu, nằm vạ ra sàn, hét lớn, nước mắt như mưa.
Tôi lao lên ôm cô ấy, “Hân Hân, đừng đau lòng, anh ta không đáng…”
“Ha…ha…ha…ha…” Thẩm Hân Hân đột nhiên lại vừa khóc vừa cười to lên, “Cậu nói không đáng sao? Tôi yêu anh ấy hơn chục năm nay, mấy ngày nữa là kết hôn rồi, bây giờ cậu mới nói với tôi là anh ta không đáng sao…”
“Hân Hân…” Tôi khóc cùng cô ấy.
Miệng Uông Tường không thừa nhận, nhưng tất cả trước mắt lại còn khiến người khác khó chịu hơn là tự miệng thừa nhận nhiều.
Dường như năm đó khi Mộng Hàn ra đi, tôi cũng chưa từng khó chịu như vậy, ba người họ giống tôi và Mộng Hàn cũng chưa tốt nghiệp, cùng tìm việc, khó khăn kiếm ăn trong thành phố không nơi nương tựa này, nhưng hai người họ chưa từng ghét nhau, mỗi ngày đều cười hi hi, khiến trong lòng tôi thấy ngưỡng mộ, thậm chí còn lấy làm ấm áp trước tình cảm của hai người bọn họ.
Lẽ nào chỉ là giấc mơ mười mấy năm thôi? Một lát đã vỡ mộng rồi, tất cả đều là lừa gạt, cô ấy sao có thể chịu nổi?
Uông Tường quá tàn nhẫn rồi.
Tôi ôm Hân Hân thật chặt, tức giận nhìn Uông Tường, anh ta cau mày, không chán giải thích, “Uyển Uyển ốm đau, chỗ ở lại hết hạn rồi, tôi để cô ấy đến nhà sống tạm một đêm. Hân Hân đi làng du lịch họp về trước một đêm, không nói đến giữa chúng tôi có gì, nhìn cô ấy làm loạn nhà ra thế này, hừ…đúng là không hiểu gì!”
Hân Hân ngẩng đầu lên, tay run cầm cập chỉ vào anh ta, “Anh để cô ta ngủ trong phòng ngủ của tôi… Tôi nhìn thấy anh từ trong phòng ra, anh còn nói gì không? Tôi nói này, anh đi công tác một tháng trở về, cũng không chạm vào tôi, là đã có vấn đề rồi, anh đúng là…”
Hân Hân bị kích động, lời lẽ có chút lộn xộn.
“Hân Hân, sao cô lại thành như vậy?” Lần đầu tiên thấy Uông Tường hung dữ như vậy trước mặt Hân Hân.
Tôi đổ mắt nhìn về phía người phụ nữ gọi là Uyển Uyển trốn sau lưng anh ta, cô ta tóc dài lõa xõa, trên mí mắt còn vương giọt lệ, cũng đang lén nhìn tôi.
Cô ấy quá xinh đẹp!
Vẻ yếu đuối khiến ngay cả phụ nữ nhìn thấy còn không nén nổi phải thương tiếc. Cô ấy đau buồn kéo vạt áo Uông Tường, nước mắt rưng rưng một câu cũng không nói, dường như là đã chịu uất ức tày trời gì đó vậy. Mắt Uông Tường không rời khỏi cô ta, nhìn trong mắt cô ta đều là sự hổ thẹn.
Trong lòng tôi nhói đau, trái tim Uông Tường đã sớm bị cô ta lấy đi rồi. Bất luận họ có lên giường hay không, trái tim Uông Tường đã không còn thuộc về Hân Hân nữa rồi.
“Cô…nửa đêm chủ động chạy đến nhà đàn ông ở, còn có liêm sỉ không hả?” Hân Hân cũng thuận theo ánh mắt tôi nhìn người phụ nữ đó, toàn thân run rẩy nói, cô ấy cần trút ra.
Người phụ nữ đó lùi lại sau, nước mắt càng nhiều hơn, buông tay đang kéo vạt áo Uông Tường ra, không ngừng nức nở…Uông Tường run vai, nhìn Hân Hân như có chút không nỡ, cuối cùng vẫn cắn răng nói, “Là tôi chủ động đưa Uyển Uyển tới, các người đừng hiểu lầm cô ấy.”
Hân Hân đã cắn rách cả môi, mới kiềm được tiếng khóc. Tôi ôm chặ