Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

thế nào đây?”
“Hãy giao nó cho thời gian xử lý.”
“Vậy thì có lúc mất nguyên cả đời người rồi.”
“Cả đời người là chuỗi ngày tháng dài đằng đẵng, chúng ta không nên dễ dàng buột miệng nói đến nó.”
Linh Tố cười, cô cảm thấy người đàn ông này cực kì thú vị. Rượu trong cốc đỏ như máu, cô bất giác uống thêm một hớp, chất lỏng lành lạnh từ đầu lưỡi chảy vào họng. Lần này cô đã cảm nhận được mùi vị ngọt ngào thơm nồng của rượu vang.
Cô cười nói: “Người ta đều nói rượu cất thơngọt, thực ra bên trong còn có đắng và cay.”
Hồi lâu vẫn không thấy người đàn ông có động tĩnh gì, cô ngẩng đầu nhìn, cái ghế đã trống trơn lúc nào không hay. Người đã ra đi, trà đã nguội lạnh.
Anh ta biến mất cũng bất ngờ như khi xuất hiện, Linh Tố chẳng hề hay biết. Cô cười cười, không muốn tìm hiểu sâu hơn làm gì.
Quán trà này giống như một trạm dừng, nghỉ ngơi đủ rồi, thì phải lên đường.
Hai mươi ba tuổi, Linh Tố chính thức tốt nghiệp.
Cô mặc chiếc áo cử nhân rộng thùng thình đứng chụp ảnh trước cổng trường, cô gái trong bức ảnh có một khuôn mặt tương đối chững chạc. Vẫn thanh tú, vẫn bí ẩn, vẫn đơn độc như xưa.
Linh Tố quyết định ở lại thành phố này, từ nay về sau, cô sẽ coi nó là nhà của mình. Trong khoảng thời gian thực tập, cô đã tìm được công việc trong viện thiết kế.
Bất cứ công việc nào cũng đều bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, Linh Tố là một con ong chăm chỉ, cần mẫn suốt ngày đêm không than trách bao giờ. Trong công ty có đồng nghiệp nữ thường xuyên làm khó cô, Hoa Thanh muốn tìm vài vị “huynh đệ tốt” dạy cho người đó một bài học, nhưng Linh Tố chỉ mỉm cười từ chối.
Đã lăn lộn giữa đời, đương nhiên phải nếm trải đủ mùi vị đắng cay ngọt bùi rồi. Cuộc sống đâu thể chỉ toàn một màu hồng được.
Lương tháng bèo bọt, cô đành phải thuê một căn hộ với người khác, căn hộ có diện tích nhỏ hẹp, chỉ đủ kê một giường một bàn một tủ. Nhưng không gian nhỏ hẹp này lại khiến cô cảm thấy ấm áp, thân thương và an toàn.
Lúc này Phùng Hiểu Nhiễm và Đoàn Giác đã sống cùng nhau tại căn hộ một trăm mét vuông mà Phùng gia mua cho con gái. Họ mời Linh Tố đến làm khách. Căn hộ một sảnh ba phòng sáng bừng trong ánh đèn, cửa sổ phòng khách đối diện với hoa viên của khu chung cư, nội thất được trang trí bắt mắt, được đăng lên tạp chí cũng chẳng có gì lạ.
Cô cười nói: “Ngoài tờ giấy đăng kí kết hôn, hai người chẳng còn thiếu gì nữa.”
Phùng Hiểu Nhiễm nói: “Tờ giấy đăng kí kết hôn chỉ là chuyện nhỏ, anh Đoàn Giác phải chuyển công tác mới phiền phức kìa.”
Đoàn Giác cuối cùng cũng không chịu nổi sự ức hiếp của lũ sinh viên to gan lớn mật, anh chuyển về trường cảnh sát, tiếp tục dạy môn tâm lý học tội phạm, tiện thể phụ trách công tác tư vấn hỏi đáp bên Cục cảnh sát.
Linh Tố thường xuyên đến Quán Ba Cây Chổi, lúc thì uống trà, lúc thì uống chút rượu. Thi thoảng lại bắt gặp Hoa Thanh và bạn gái đang chia nhau một miếng điểm tâm trong góc khuất, nhìn mặn nồng thắm thiết vô cùng, nhưng cô không còn gặp lại người đàn ông đã mời cô cốc rượu ngày hôm ấy.
Sau đó Tường Tử muốn sửa quán trà thành quán bar, tạm thời ngừng kinh doanh trong ba tháng để sửa sang lại quán, Linh Tố lại chẳng có chỗ nào để giải sầu cả.
Trời chuyển thu lúc nào không hay.
Giai đoạn thực tập cũng kết thúc, Linh Tố bắt đầu tham gia thiết kế cùng tổ của mình, công việc càng bận rộn hơn, ngày nào cũng nửa đêm mới về đến nhà. Sau đó cô được tăng lương, bèn chuyển đến một nơi rộng rãi hơn một chút, gần công ty hơn một chút. Chỉ có điều ở một mình, không hiểu sao cô lại thấy có chút cô đơn.
Chứng nhận sở hữu căn hộ mà bà Bạch tặng cô được gửi đến, thế là trong chớp mắt cô trở thành một người giàu có. Linh Tố nghe theo lời khuyên của Phùng Hiểu Nhiễm, cho người khác thuê lại căn hộ, tiền bạc rủng rỉnh hơn nhiều.
Không lâu sau, Quán Ba Cây Chổi khai trương với tên gọi quán Bar Lam Điều, thiếu nữ gảy đàn tranh hôm nào chợt biến thành một ca sĩ xinh đẹp lộng lẫy, đêm nào cũng cất lên những bản tình ca da diết.
Đó cũng là một người có quá khứ không hề đơn giản.
Còn người đàn bà mang tên Dương Bích Hồ vẫn chưa chịu xuất hiện.
Một hôm, Linh Tố nhớ đó là một ngày thứ sáu trời đột nhiên chuyển lạnh, cô đến dùng bữa tại nhà Phùng Hiểu Nhiễm.
Còn chưa gõ cửa, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn. Cửa vừa mở ra, chỉ thấy khí đen bao trùm khắp căn phòng, một mùi hương kì lạ xông vào cánh mũi, dự báo điềm chẳng lành.
Phùng Hiểu Nhiễm vẫn như ngày thường, hồ hởi mời cô vào nhà. Đoàn Giác đang ngồi trên sô pha gọt táo, gật đầu chào Linh Tố.
Linh Tố nhìn anh chằm chằm, mặt mày lạnh tanh, nói: “Anh Đoàn, anh chui vào đâu mà lại dính nhiều thứ bẩn thế kia?”
Đoàn Giác chẳng hiểu mô tê gì: “Bẩn? Lưng anh chạm vào cái gì à?”
Phùng Hiểu Nhiễm hơi sững người, lập tức hiểu ý Linh Tố, sắc mặt tái nhợt, vội vàng hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”
Linh Tố vội trấn an: “Không nghiêm trọng đâu, đừng lo.”
Cô dặn dò: “Anh Đoàn, anh ra đứng ngoài trời nắng một lúc. Hiểu Nhiễm, cậu đi lấy một bát tương tỏi đến đây.”
Đoàn Giác nửa tin nửa ng


Pair of Vintage Old School Fru