XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

i nghĩ chắc Đoàn Giác đã kể với cô, bèn gật đầu.
Linh Tố cúi đầu quan sát, sau đó lắc đầu.
Đoàn Giác hỏi: “Không tìm thấy sao?”
Lý Quốc Cường cười: “Sao lại có thể tìm thấy người ngay lập tức được chứ?”
Rõ ràng anh không tin Linh Tố có thể nhìn thấu tất cả chỉ bằng cách đi một vòng quanh nhà.
Linh Tố ngưng thần vài giây, sau đó nói: “Người phụ nữ đã chết rồi.”
Lý Quốc Cường châm biếm: “Cảm ơn phỏng đoán của cô.”
Đoàn Giác giẫm chân: “Lý Quốc Cường!”
Linh Tố không chút bận tâm, cô nhắm mắt lại, vừa suy ngẫm vừa nói: “Thi thể bị nhét vào một thùng dầu… bị vứt xuống một con mương… cỏ dại mọc rất cao… cách đó không xa là đường lớn, còn có…”
Đoàn Giác và Lý Quốc Cường đồng thanh hỏi: “Còn có cái gì?”
Linh Tố mở mắt: “Trạm đổ xăng.”
Lý Quốc Cường vô cùng thất vọng: “Trạm đổ xăng ở đâu mà chả có chứ.”
Linh Tố đột nhiên nói to: “Khoan đã! Xe khách… đi đến liên huyện, đi qua trạm đổ xăng mới vào thành phố.”
“Liên huyện ở phía Nam!” Lý Quốc Cường kích động nói: “Những trạm đổ xăng đi vào thành phố cũng dễ tìm thôi.”
Nói đoạn anh ta lập tức gọi điện thoại cho đồng nghiệp.
Đoàn Giác không nhịn được bèn buông lời châm chọc: “Không cần chứng cớ sao?”
Lý Quốc Cường cười hì hì: “Vì vụ này mà cấp trên sắp luộc sống chúng ta rồi, có manh mối nào thì phải tận dụng thôi.”
Buổi tối Đoàn Giác gọi điện thông báo: “Linh Tố, em lập được công lớn rồi! Đã tìm thấy người rồi!”
Linh Tố cười nói: “Có phần thưởng gì không?”
“Phần thưởng thì không có.” Đoàn Giác tỏ ra rất áy náy, rồi vội vàng nói thêm: “Không phải vội, Hiểu Nhiễm bảo em thứ bảy đến nhà ăn lẩu.”
Ngày thứ bảy, Linh Tố hồ hởi đến nhà bạn ăn cơm, vừa bước vào cửa thì phát hiện đồng chí Lý Quốc Cường cũng có mặt.
Hôm nay Tiểu Lý đến để xin lỗi cô: “Xin lỗi em, hôm đó tôi đã nói lung tung, hi vọng em đừng để bụng.”
Thái độ vô cùng thành khẩn, đáng được tha thứ.
Sau đó lại nói: “Chỗ tôi còn một vụ án…”
Phùng Hiểu Nhiễm ngồi bên cạnh, liền hét lên: “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, chúng tôi không làm việc không công đâu.”
Lý Quốc Cường rầu rĩ: “Coi như làm lao động công ích không được sao?”
Phùng Hiểu Nhiễm phản bác: “Thế sao anh không ra đường quét rác đi?”
Lý Quốc Cường cười lấy lòng: “Chị à, nếu em ra đường quét rác thì mấy bác lao công biết làm gì đây?”
“Thôi nào!” Linh Tố cười nói, “Dù sao mình cũng vui lòng giúp đỡ mấy chuyện nhỏ nhặt này.”
“Đúng đó!” Lý Quốc Cường vội vàng hùa theo.
“Nhưng có vài điểm cần nói rõ. Chuyện này không được phép nói ra; em không gặp mặt đương sự, cũng không nhận thù lao.”
Thế là, Linh Tố trở thành một chuyên gia cố vấn tâm linh không chính thức của Cục cảnh sát.
Đây là công việc gắn liền với đủ kiểu nhân tình thế thái, nhưng vì nó là lao động công ích nên không đụng chạm đến nút thắt trong lòng cô. Đi sâu tìm hiểu từng vụ án một, dường như Linh Tố dần tìm lại được chút khoái cảm hành tẩu giang hồ năm xưa.
Phùng Hiểu Nhiễm hỏi: “Nhìn thấy những mặt xấu xa nhất của con người, cậu không sợ tâm lý sẽ trở nên biến thái sao?”
Linh Tố nói: “Cho dù mình không ra tay, thì ngày nào cũng nghe thấy những tiếng gào khóc kêu oan của đám âm hồn, muốn giúp cũng không giúp được. Bây giờ có thể giúp họ, coi như tích đức vậy.”
Phùng Hiểu Nhiễm lại hỏi: “Ngày nào cũng nghe thấy những âm thanh đó, sao cậu vẫn chưa thành kẻ biến thái nhỉ?”
Linh Tố dở khóc dở cười, lườm bạn nói: “Sao mình vẫn chưa thành kẻ biến thái à? Vì dưới nền nhà mình là một căn phòng u tối chứa đầy đầu người được ngâm trong dung dịch formalin.”
Nói đoạn hai cô gái cùng phá lên cười.
Đúng lúc này di động của Linh Tố chợt reo lên, đã lâu cô mới lại nghe thấy giọng nói phấn khởi của Hoa Thanh: “Tiểu Thẩm, dì Dương về rồi! Hiện đang ngồi ở Quán Ba Cây Chổi!”
Linh Tố đứng bật dậy, túm lấy túi xách lao thẳng ra ngoài, vẫy một chiếc taxi đi thẳng về phía tây thành phố.
Suốt chặng đường cô căng thẳng đến run người. Đại sư Dương Bích Hồ cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện, Linh Tố đã luyện tập hàng trăm lần những câu cần hỏi. Chỉ chốc nữa thôi cô sẽ biết được đáp án, bởi vậy có chút run sợ.
Liệu đại sư Dương Bích Hồ có đưa ra được lời giải đáp cho bí mật mà mẹ cô đã giấu kín cả đời hay không?
Linh Tố lao vào quán bar, Tường Tử đang lau cốc thủy tinh, nhìn ánh mắt khẩn trương của cô thì lắc đầu buồn chán. Linh Tố cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào người.
“Cậu đến chậm một bước rồi, dì Dương có việc đã đi rồi.”
Lúc này Hoa Thanh cũng chạy tới, buồn bực nói: “Sao cậu không giữ dì ấy lại?”
“Dì ấy nhận được một cuộc điện thoại, sau khi bắt máy, mặt mày liền biến sắc. Mình nghĩ chắc chắn là chuyện quan trọng, nên không dám giữ dì ấy lại.”
Linh Tố thả lỏng toàn thân, ngồi trước quầy bar.
Lỡ mất rồi.
Tường Tử áy náy rót một cốc rượu cho cô, nói: “Cậu đừng lo lắng. Dì Dương nói cả năm nay dì ấy sẽ ở lại thành phố, nhất định hai người sẽ có lúc gặp nhau.”
Linh Tố khẽ gật đầu.
Đã đến đây rồi, cô cũng không muốn về ngay, bèn gọi một đĩa salad hoa quả và một chi