Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.
ạt, quay người mở cửa bước ra. Hành động bất ngờ của cô khiến một đồng nghiệp ngã nhào, những người khác đang đứng góc tường nghe lén thấy động bèn hoảng hốt tản đi chỗ khác.
Linh Tố bước nhanh về phía bàn làm việc, thu dọn đồ đạc quan trọng, sau đó quay người đi thẳng.
Công việc này không thể tiếp tục làm được nữa rồi.
Do cô đã nghĩ mọi việc đơn giản quá, hay đã tưởng mình kiên cường giỏi giang quá?
Thành phố vừa mới lên đèn, cao ốc và đèn màu tô điểm sắc chiều, nền trời xanh tách thành từng lớp nhạt đậm khác nhau bao trùm thành phố.
Linh Tố thích nhất thành phố vào thời khắc này, những người bận bịu cả ngày trời được nghỉ ngơi, nhưng âm hồn say ngủ suốt ngày dài giờ mới thức giấc, lúc này mới là thời điểm huyên náo nhất của thành phố.
Trong cốc thủy tinh hình hoa uất kim hương, chất lỏng màu vàng thơm ngọt hấp dẫn. Linh Tố thèm thuồng uống một hơi cạn sạch, đang định gọi thêm thì một cốc rượu khác đã đặt trước mặt.
Người đàn ông nói: “Đây là Latte. Thử một ngụm xem.”
Linh Tố quay đầu lại, nhất thời kinh ngạc sững người.
Dưới ánh đèn mông lung, hai bên tóc mai dày rậm, sống mũi thẳng tắp của người đàn ông quen thuộc đến đáng sợ.
Suýt nữa thì cô hét lên. Nhưng định thần nhìn kí, thì lại không giống nữa.
Khuôn mặt này trông tuấn tú thâm trầm hơn, nụ cười dịu dàng như nước, toát lên sự gần gũi thân thuộc khó tả, làm người đối diện bất giác nảy sinh thiện cảm.
Linh Tố hỏi: “Tiên sinh, ngài nhiều lần khuyên tôi uống rượu, không biết là có ý gì?”
Người đàn ông xòe tay ra vẻ vô tội: “Tôi tưởng em đã qua tuổi vị thành niên rồi?”
Linh Tố mỉm cười, nâng cốc Latte lên.
Cô nói: “Cảm ơn anh đã tặng tôi cuốn vở đó.”
“Hữu dụng không?”
“Tôi mới luyện một ít, cảm thấy tiến bộ hơn nhiều.”
“Em có tư chất thông minh mà.”
“Tại sao lại tặng cuốn vở đó cho tôi?”
“Cuốn vở đó vốn dĩ là của em mà.”
“Vốn dĩ là của tôi?” Linh Tố không hiểu.
“Đây là một câu chuyện dài, sau này em sẽ hiểu thôi.”
Linh Tố lại hỏi: “Tại sao lại đối xử tốt với tôi như thế?”
Người đàn ông nói: “Vì tôi cảm thấy em xứng đáng được tôi yêu quý.”
Câu nói này có phần ám muội, nhưng sau một ngày làm việc vất vả, nghe anh ta nói thế, Linh Tố lại cảm thấy trong lòng ấm áp, thậm chí có hơi cảm động.
Trong thế giới của cô, anh ta là một người hiếm hoi đã cất tiếng an ủi cô.
Linh Tố hỏi: “Anh biết nhiều chuyện về tôi lắm sao?”
“Nhiều lắm” Người đàn ông dịu dàng nói: “Bao gồm những chuyện em đã biết và chưa biết.”
“Vậy anh có thể kể cho tôi biết không?”
Người đàn ông lắc đầu: “Không phải là lúc này.”
Linh Tố còn định nói gì, nhưng người đàn ông đã cướp lời: “Người em chờ đợi cuối cùng cũng đến rồi.”
Cô nào có chờ đợi ai? Linh Tố ngơ ngác quay đầu, chợt nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang mỉm cười bước về phía cô.
Linh Tố mở tròn hai mắt, đứng bật dậy.
Câu đầu tiên mà đại sư Dương Bích Hồ nói với Linh Tố là: “Cháu đã lớn thế này rồi cơ đấy.”
Kỳ thực Linh Tố cũng chưa từng mong đợi bà sẽ nói mấy câu kiểu như cháu giống mẹ quá. Bởi vì cô và mẹ thật ra không giống nhau lắm. Em gái Linh Tịnh mới là bản sao của mẹ.
Dì Dương kéo cô ngồi xuống, mỉm cười nói: “Cháu là Linh Tố phải không?”
Linh Tố hơi cúi người: “Vâng ạ, cháu chào dì.”
Dì Dương bất giác đưa tay vuốt tóc cô, “Lúc cháu còn bé dì đã từng gặp cháu, lúc đó dì đã biết rằng sau này chắc chắn cháu sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Hiện tại cháu còn đi học hay đã đi làm rồi?”
“Cháu đã tốt nghiệp rồi ạ, hiện đã bắt đầu đi làm.”
“Thời gian trôi qua nhanh thật.” Dì Dương cảm thán, “Mẹ của cháu…”
“Mẹ cháu đã qua đời từ lâu rồi ạ.”
Dì Dương thở dài một hơi, “Quả nhiên là thế.”
Linh Tố bổ sung: “Em gái Linh Tịnh cũng không may bệnh nặng qua đời, trong nhà chỉ còn lại mình cháu thôi.
Dì Dương thất kinh: “Em gái cháu cũng không còn nữa sao?” Người đàn bà nhất thời quá đỗi đua xót, Linh Tố nắm chặt bàn tay bà như muốn an ủi.
Hồi lâu sau, dì Dương mới nói: “Cháu tìm dì cũng đã lâu rồi, dì biết cháu muốn hỏi chuyện gì?”
Người phụ nữ chần chừ vài giây, sau đó nói: “Thẩm gia không phải là một gia tộc, mà là một môn phái.”
Câu nói này hoàn toàn vượt ra ngoài dự đoán của Linh Tố.
“Buổi đầu sư tổ Thẩm Mi sáng lập môn phái, chỉ thu nhận nữ đệ tử có tư chất thông minh, những người này được mang họ Thẩm và được truyền pháp thuật. Suốt mấy trăm năm, Thẩm gia danh tiếng lẫy lừng. Cho đến thế kỉ trước, chiến tranh liên miên, vì một cuộc nội chiến mà nội bộ Thẩm gia tách thành nhiều nhánh. Đến nay, trừ nhánh của mẹ cháu, những nhánh khác đã thất truyền hết rồi. Vì thế, Linh Tố, cháu là truyền nhân chính tông cuối cùng của Thẩm gia.”
Linh Tố cười: “Trừ cháu ra, thì không có lựa chọn nào khác sao?”
Dì Dương ngao ngán nói: “Cái nghiệp của chúng ta, một dạo suýt bị mai một, khó khăn lắm mới vực dậy được, nhưng cũng chỉ là lay lắt hơi tàn thôi. Tương lai như thế nào chẳng ai biết được.”
Linh Tố nói: “Ngày nay chẳng ai còn tin mấy chuyện này nữa, cùng lắm họ coi như trò tiêu khiển thôi.”