Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

Thanh xem. Hoa Thanh thèm rỏ dãi, luôn miệng hỏi: “Cậu lấy từ đâu ra thế? Pháp thuật trong này vô cùng ảo diệu đó biết không?”
Linh Tố nói: “Một người đàn ông xa lạ cho mình.”
Hoa Thành làu bàu: “Sao mình lại không gặp được người xa lạ nào tốt như thế?”
Bạn gái của cậu ta tên là Tố Tỉnh, lúc này đang ngồi kế bên cười nhạt nói: “Dù anh có muốn lân la làm quen thì chưa chắc người ta đã có hứng thú với đàn ông.”
Phùng Hiểu Nhiễm dần dần bắt đầu tán thành với ý nghĩ đó: “Con gái có đôi khi nên khờ khạo một chút thì sẽ hạnh phúc hơn, giống như mình đây này.”
Công việc vẫn nhàm chán như mọi khi. Vị sếp nữ chua ngoa ghê gớm bị cách chức, mọi người còn chưa kịp vỗ tay hoan hô thì một người trung niên được điều đến nhậm chức.
Người này bụng dạ hẹp hòi, rất khó đối phó. Vào cuộc họp đầu tuần, có một đồng nghiệp không hiểu rõ cục diện đưa ra chút ý kiến phản đối, hôm sau liền bị giáng xuống làm nhân viên tạp vụ, chịu kiếp khổ sai. Ông ta còn dặn, cà phê phải tự xay, một thìa đường, hai thìa sữa, sáu miếng bánh, đặt trên khay sứ màu trắng viền vàng, ngày nào cũng phải bưng vào phòng sếp.
Nhưng kì lạ là, ông ta lại đặc biệt quý mến Linh Tố, thân mật gọi cô là Tiểu Thẩm, không bắt bẻ cô bao giờ. Thi thoảng cô làm sai, ông ta cũng chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Đôi khi nhân lúc ít người, ông ta sán lại gần cô, bộ quần áo mấy ngày không thay trên người ông ta bốc mùi mồ hôi khó chịu.
Vì thế dần dần có nhiều lời đồn đại, nội dung như nào chẳng cần nói nữa, chuyện như thế này ở đâu mà chẳng có.
Người thích cô thì cảm thông cho cô, người không thích thì cố tình buông lời ác ý hãm hại cô. Phòng làm việc như một xã hội thu nhỏ, mà ở đấy sự cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt. Linh Tố thủy chung không nói lời nào, như thể chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến cô cả.
Lúc Linh Tố đem tài liệu đến xin chữ kí của sếp, ông ta nói: “Chỗ này tôi không hiểu, nghĩa là sao?”
Linh Tố lại gần xem. Giấy trắng mực đen, câu từ rõ ràng, chẳng có chỗ nào không thỏa đáng cả.
Trong lúc cô đang rầu rĩ suy nghĩ, đột nhiên có một bàn tay nóng hổi đặt lên bắp tay cô.
Linh Tố cảm thấy da gà nổi đầy người, cô lập tức lùi ra một bên.
Ông ta nở nụ cười nham nhở, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Về đến nhà, Linh Tố vẫn còn ngửi thấy mùi nước hoa kì quái trộn lẫn với mùi mồ hôi. Cô tắm mấy lần mới chịu thôi.
Làm so bây giờ?
Cuộc sống không cho Linh Tố lựa chọn, hôm sau cô vẫn đi làm.
Đứng bên ngoài phòng trà nước, Linh Tố nghe thấy tiếng tặc lưỡi của một nữ đồng nghiệp: “Đương nhiên để mắt đến cô ta rồi, trong cơ quan cô ta trẻ trung xinh đẹp nhất mà, không tìm cô ta thì tìm ai.”
“Sao cô ta lại thích được hạng người đó nhỉ?”
“Cái tên thanh cao, nhưng người thì chưa chắc. Cô ta sống côi cút một mình, không nơi nương tựa, bám vào được hắn, khác nào trèo lên đầu ngọn cây?”
“Nhưng hắn có vợ rồi mà?”
“Vậy thì đã sao? Hạng con gái như thế đâu có ít? Chẳng qua là nhân lúc trẻ trung xinh tươi muốn vớ phải món hời thôi. Nếu chúng ta cũng xinh đẹp như thế, chắc cũng chẳng thua kém gì cô ta đâu.”
Chín người mười ý, những lời lẽ chói tai nghe riết cũng nhàm. Linh Tố vốn đang tức run người, mặt mày đỏ ửng, nhưng chợt nghĩ, chỉ có những cô gái trẻ trung xinh đẹp mới có tư cách bị tổn thương như này, nên trong lòng nhẹ nhõm hẳn, mỉm cười coi như gió thoảng bên tai.
Chỉ là vấn đề mà họ nói đến đang khiến cô rất đau đầu.
Không tới hai hôm, vị sếp đó quả nhiên gọi cô vào phòng làm việc. Linh Tố để ý thấy hắn cố tình khóa cửa lại.
Hắn ta giả vờ mỉm cười thân mật: “Tiểu Tố, anh đã xem lý lịch của em, người thân của em đều không còn nữa à?”
Nếu không phải vậy, sao cô phải chịu sự ức hiếp của người khác chứ? Linh Tố cười nhạt.
“Em làm việc hiệu quả cao như vậy, sao mãi vẫn chưa được thăng chức?”
Linh Tố chỉ nói: “Em mới làm việc chưa được bao lâu, cần thêm có thời gian.”
Hắn ta sán lại gần cô, cô vội vàng lùi về sau. Hắn ta nói: “Tiểu Tố, anh rất xem trọng em. Công ty muốn đầu tư vào khu chung cư Lệ Sơn, em có hứng thú không?”
A! Miếng mồi mới hấp dẫn làm sao!
Nhưng Linh Tố chỉ điềm tĩnh nói: “Em không đủ năng lực, không gánh vác nổi.”
Hắn ta cười cười giơ tay ra: “Đừng coi thường bản thân thế…”
Linh Tố cơ thể nhỏ nhắn, mau mắn né sang một bên.
Hắn ta hơi sững người một chút, sau đó càng làm càn hơn, ép sát Linh Tố nói: “Tiểu Tố, để anh chăm sóc em, không được sao?”
Linh Tố mặt mày lạnh te, từ chối thẳng thừng: “Không cần! Bản thân tôi có thể chăm sóc tốt cho mình.”
Hắn ta mất kiên nhẫn, giơ tay định kéo cô lại. Nhưng bàn tay còn chưa kịp chạm vào người cô, đột nhiên một cơn đau kinh khủng ập tới, làm hắn thét lên thảm thiết.
Linh Tố lạnh lùng nhìn hắn ôm cánh tay lăn lộn trên nền đất. Cơn đau chỉ kéo dài vài giây, sau đó biến mất hoàn toàn không để lại dấu tích gì. Hắn ta kinh hoàng đưa mắt nhìn Linh Tố, giống như nhìn thấy quỷ vậy, sợ hãi thu mình về sau.
Mới nãy còn định sàm sỡ cô, bây giờ lại sợ cô như sợ bệnh phong vậy.
Linh Tố cười nh