Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
cả chỉ vì cô có một ông bố toàn năng, còn Linh Tố thì không.
Cứ tưởng ngày tháng sẽ trôi qua như thế mãi, rồi sẽ đến ngày Linh Tố trở thành một kiến trúc sư cao cấp, tiết kiệm được một khoản tiền lớn, có thể về hưu sớm. Nhưng khó khăn lại bất thình lình ập đến.
Mẫu thiết kế dự án đầu tư của công ty bị người khác nhái lại.
Linh Tố nhận được tin vội vàng lao đến công ty, lúc này bầu không khí lo lắng đang bao trùm hết thảy, ai nấy đều hốt hoảng sợ hãi.
Cố Nguyên Trác sầm mặt gọi Linh Tố vào văn phòng, hỏi: “Chuyện này em nghĩ thế nào?”
Linh Tố thầm tính toán: “Còn ba ngày tròn và một buổi tối, nếu cố sức vẫn có thể hoàn thành bản thiết kế mới.”
“Em nghĩ hung thủ có thể là ai?”
Thật là một câu hỏi khó nhằn.
Linh Tố liều lĩnh trả lời một cách hàm hồ: “Người mới không đáng tin cho lắm.”
Cố Nguyên Trác gật đầu nói: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”
“Ông chủ, bản thiết kế phải nhanh chóng hoàn thành.”
Cố Nguyên Trác buồn bã nói: “Bây giờ tôi có thể tin tưởng được ai đây?”
Linh Tố cười: “Ít nhất vẫn còn tin tưởng được em phải không? Xin hãy giao cho em.”
Cố Nguyên Trác dường như chỉ đợi câu nói này của cô, anh ta cười thích chí nói: “Tiểu Thẩm thật là hiểu chuyện. Xong việc rồi, bất luận có trúng thầu hay không, đều thưởng cho em một tháng lương.”
Linh Tố dở khóc dở cười.
Lần tăng ca bất ngờ này làm cô không ngủ đủ năm tiếng trong ba ngày trời, lập được đại công rồi, mọi người trong công ty dù rất vui sướng cũng chẳng còn sức lực mà ăn mừng. Mọi người đưa mắt nhìn nahu, ai nấy đầu tóc bù xù mặt mũi nhếch nhác. Đến Linh Tố cũng mặt mày vàng vọt, hai mắt sưng húp.
Cố Nguyên Trác tuyên bố: “Mọi người đã vất vả rồi.”
Mọi người vội dỏng tai lắng nghe.
Cố Nguyên Trác cố tình ngừng lại hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Ai tăng ca lần này đều được thưởng một tháng lương.”
Linh Tố từ công ty bước ra, bên ngoài ánh nắng chói chang, trên trời không một gợn mây, lúc này đang là thời điểm nóng bức nhất của mùa thu.
Linh Tố giương mắt nhìn chằm chằm bầu trời to bằng lòng bàn tay giữa các tòa nhà cao tầng, chỉ cảm thấy cả thế giới đang xoay chuyn. Cô lắc đầu, cúi nhìn nền đất, cảm thấy nền đất cũng đang lắc lư, đột nhiên cơ thể cô mất thăng bằng, ngã về một bên.
Đúng lúc này, bên cạnh có người lao đến, giơ tay đỡ lấy cô.
Linh Tố hoa mắt chóng mặt, ngã vào lòng người này, không hề hay biết về chuyện vừa xảy ra.
Người này đưa tay đặt lên trán cô, giúp cô che bớt ánh mặt trời.
Linh Tố dần dần trấn tĩnh lại: “Là anh..”
Người đàn ông dịu dàng nói: “Là tôi đây. Em mệt quá rồi, cần phải nghỉ ngơi cho khỏe.”
Linh Tố cười cười. Người đàn ông đứng ngược sáng, Linh Tố không nhìn rõ khuôn mặt anh ta, nhưng giọng nói trầm ấm truyền cảm và luồng hơi ấm bao trùm xung quanh làm cô cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Người đàn ông đỡ cô đứng dậy. Lúc này có đồng nghiệp cũng nhìn thấy Linh Tố bị ngã, vội vàng chạy lại hỏi: “Tiểu Thẩm không sao chứ?”
“Không sao?”
“Linh Tố sao thế?” Cố Nguyên Trác cũng chạy lại.
Người đồng nghiệp trả lời: “Tiểu Thẩm vừa ngất đi thưa giám đốc.”
“Vậy à?” Cố Nguyên Trác thất kinh, “Không sao chứ? Chỗ nào thấy khó chịu?”
Linh Tố vội nói: “Bây giờ không sao nữa rồi.”
Cố Nguyên Trác không yên tâm: “Sắc mặt em khó coi quá. Để tôi đưa em về.”
“Em..” Linh Tố không tiện từ chối, bị giám đốc lôi vào trong xe. Cô quay đầu nhìn, mới phát hiện người đàn ông đó đã biến mất từ lúc nào không hay. Biển người ùa ra, ai cũng hốt hoảng, cảnh tượng ban nãy tựa như một giấc mộng.”
Người đàn ông xa lạ bấy lâu nay luôn xuất hiện vào thời điểm quan trọng, an ủi vỗ về cô, còn tặng cô cuốn vở qúy báu, đã mất tích không để lại dấu vết.
Về đến nhà, Linh Tố ăn tạm ít đồ, sau đó lăn ra giường ngủ thiếp đi.
Trong cơn mê man, đột nhiên tiếng gõ cửa dồn dập làm cô bừng tỉnh. Linh Tố còn chưa kịp tỉnh hằn, cánh cửa đã bị mở ra, Phùng Hiều Nhiễm và Đoàn Giác xông vào.
“Chuyện gì thế?” Linh Tố kinh ngạc nhìn hai người.
Phùng Hiều Nhiễm tức điên lên: “Cậu làm bọn mình sợ muốn chết! Gọi điện thì không bắt máy, gõ cửa cũng không ra mở. Chẳng ai biết cậu ở đâu cả!”
“Thì mình nằm ngủ ở nhà thôi mà.”
“Ngủ gì mà ngủ ác thế? Ngủ cả ngày rồi đấy.”
Chẳng trách bọn họ lo lắng như thế. Linh Tố cười lấy lòng: “Đừng lo lắng. Làm như mình bị ăn thịt không bằng ầy.”
Phùng Hiều Nhiễm ngoạm mạnh một miếng táo cho hả cơn tức, rồi bất ngờ nói: “Bố nuôi nói dự án đã trúng thầu rồi.”
Linh Tố cực kì vui sướng: “Vậy mình sẽ có một món tiền nho nhỏ rồi.”
“Bố nuôi còn nói, bản thiết kế của cậu rất được coi trọng, có rất nhiều người dò la tung tích của cậu đó.”
Linh Tố trêu bạn: “Vậy không cần lo ế nữa rồi.”
Phùng Hiều Nhiễm thương xót nhìn bạn: “Nhìn cậu mà xem, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Thật đáng thương cho mỹ nhân kiều diễm năm nào, Tiểu Long Nữ còn chẳng xuất thần bằng cậu.”
Linh Tố cười sảng khoái: “Dạ dày của Tiểu Long Nữ tốt hơn mình nhiều, cô ấy có thể không vướng khói bếp trần gian.”
Đoàn Giác nghe xong điện thoại, chạy vào phòng hỏi