Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
ó chút bản lãnh, nếu có con gái tốt như thế thì không phải giữ lại để tiến cung thì cũng phải tìm một công tử thế gia càng tuấn tú xuất chúng mà gả chứ, sao có thể để ý cái tên cậu ấm ăn chơi, quần là áo lượt, lại có "hoa danh" vang dội như hắn kia?
Chu lão gia kén kén chọn chọn hơn nửa năm mới chọn trúng thứ nữ Lưu Uyển - mười bốn tuổi, con nhà viên ngoại Bộ Lễ Lưu Toàn, nghe nói nàng ta quốc sắc thiên hương, tài đức vẹn toàn, Lưu gia cũng coi như là xuất thân đại gia tộc, mặc dù gia cảnh suy tàn những khí khái vẫn còn đó, rất chú ý giáo dưỡng con cái, không phải kẻ nịnh nọt tham tiền. Nhìn vào cái danh thanh quan của Chu lão gia, Chu Thiều lại là cháu đích tôn, trừ cái danh phong lưu ra thì không có tật xấu gì, do dự mãi mới bằng lòng gả con gái cho.
Hai nhà so "bát tự", hợp thiếp canh, đều rất hài lòng, đã quyết định, nửa năm nữa, đợi khi Lưu Uyển đủ mười lăm tuổi sẽ về nhà chồng.
Việc này được truyền đi rất nhanh, Chu lão gia biết rõ, trưởng bối nhà họ Chu biết rõ, quản gia nhà họ Chu biết rõ, nô bộc nhà họ chu biết rõ, Nhạc Thanh biết rõ, Bao Hắc Kiểm biết rõ, Bạch Quản biết rõ, Tái Hằng Nga biết rõ, tam cô lục bà ven đường biết rõ, ta cũng biết, chỉ có mỗi Chu Thiều là không biết.
Mọi người lo lắng tính tình của hắn như thế, mới quyết định đợi ván đã đóng thuyền rồi mới cho hắn một kích trí mạng.
Đợi đến sau khi Chu Thiều biết được việc này thì, tháng sau tân nương đã phải về nhà chồng rồi.
Nghe nói lúc ấy hắn chết đứng ở đại sảnh của Chu phủ nửa canh giờ, bắt đầu nháo nhào lên, sống chết gì cũng không cưới. Hỏi lý do, hắn lại ấp úng nói không nên lời, chỉ chăm chăm rời nhà trốn đi, muốn từ hôn.
Chu lão gia khuyên can mãi, cuối cùng bị chọc tức đến sùi bọt mép, lập tức sai người nhốt hắn vào phòng, đến lúc đi đón dâu đương nhiên phải buộc hắn lên ngựa, vô luận như thế nào cũng phải cưới con dâu hiền về nhà. Sau đó Chu lão gia tới tìm ta, khẩn cầu: "Ta biết xưa nay Thiều Nhi nghe lời tiên sinh nhất, không bằng ngài đi khuyên nhủ nó vài câu..."
Ta nhận quân lệnh, cẩn thận hỏi qua dung mạo của Lưu Uyển, cảm thấy đó chính là người được tơ hồng chọn cho hắn liền cứng rắn quyết tâm, mang theo Bạch Quản để trợ trận, cùng đến Chu phủ, tìm được Chu Thiều tóc tai bù xù, đứng ngồi không yên trong phòng.
Chu Thiều nhào về phía trước, kéo tay ta nói: "Mỹ nhân sư phụ cứu mạng, ta không muốn lấy cô nương Lưu gia kia về đâu."
Ta thấy tay chăn hắn lại bắt đầu không thành thật, vội vã đẩy ra, ho nhẹ một tiếng, dịu dàng nói: "Ngươi hãy nghe ta nói.."
Còn chưa dứt lời, Chu Thiều đã trách móc tùm lum hết cả lên: "Ta không thích cô nương Lưu gia, nếu nàng tài đức xuất chúng thì khác nào đã hại một đời mỹ nhân? Mà nếu nàng tài đức không xuất chúng.... vậy thì... vậy thì chẳng phải đã hại một đời ta sao? Dù nói hôn nhân đại sự là do cha mẹ làm chủ, nhưng ta không lấy cô nương nhà khác được đâu, cũng không thể làm chậm trễ tuổi thanh xuân của cả hai người được, cái này thật sự là thảm kịch chốn nhân gian mà."
"Đợi một chút, ngươi cứ để ta nói đã nào..." Ta lôi kéo không được, lúng túng ngắt lời hắn, trọng chỉnh lại dung nhan, cố gắng hết sức có thể để nụ cười trên khóe miệng đừng có rõ ràng như thế, bình tĩnh nói: "Ta đã điều tra Thiên Cơ cho ngươi, mệnh ngươi là vinh hoa phú quý, có hiền thê mỹ thiếp, cho nên Lưu thị chắc chắn là mỹ nhân số một, cho dù cha mẹ của ngươi lừa ngươi thì trời cũng sẽ không lừa ngươi đâu. Ngươi cứ yên tâm lấy Lưu thị về nhà đi!"
Chu Thiều lắc đầu: "Nàng ta có đẹp thì ta cũng không cưới!"
Hẳn là bản tính dê xồm đã thay đổi rồi hả?
Ta nhíu mày hỏi: "Vì sao?"
Chu Thiều nhìn ta, lại nhanh chóng rũ mi, khẩn trương nói: "Trong lòng ta đã có người rồi!"
Ta an ủi: "Yên tâm đi, trên sổ Sinh Tử có viết, người trong lòng ngươi chắc chắn sẽ là người của ngươi!"
Chu Thiều lập tức ngẩng đầu lên, vội hỏi: "Thật không?"
Bạch Quản chậm rì rì bỏ một câu: "Ngoại trừ tiên nữ!"
Mặt Chu Thiều lại dài ra, cúi đầu nói: "Thế thì có ích gì?"
Bạch Quản nguýt hắn một cái rõ dài.
Tiên nữ mà Chu Thiều biết chỉ có một mình ta, vì vậy mà trái tim nhỏ của ta lập tức run rẩy một cái, cố ý giả ngu nói: "Trừ tiên nữ, yêu quái, ma nữ ra, thì ngươi muốn lấy ai cũng được, tội gì phải mặt ủ mày chau? Nguyệt lão rất chú ý chuyện của ngươi, ngươi với Lưu thị nhất định có nhân duyên, ắt sẽ là cầm sắt hài hòa, bạch đầu giai lão đó!"
Chu Thiều chần chờ một lát, dường như đã quyết tâm điều gì đó, trực tiếp hỏi ta:"Mỹ nhân sư phụ, nàng thật sự không biết trong lòng ta muốn lấy ai sao?"
Ta không biết đáp lại thế nào, cứng ngắc cười nói: "Không biết, ngươi đừng nghĩ nhiều quá!"
Hai mắt Chu Thiều lập tức híp lại, ngừng thở, mặt mũi xanh lét rất đáng sợ, ngón tay trắng treo dường như đã vò nát cái chăn, hắn trừng mắt nhìn ta chằm chằm, một lúc lâu sau mới hỏi ta bằng giọng khẩn cầu: "Kỳ thực ta đã sớm biết rõ, nàng là bị ép mới nhận ta làm đồ đệ, trong lòng nàng căn bản không có ta, cho nên mặc kệ là ta cố ý nghịch ngợm gây sự, hay là nghe lời hiểu chuyện thì nàng cũng vẫn