Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1042 lượt.
át lên với tôi: “Cô thì hiểu cái gì!”
Sau đó cậu ta đẩy tôi ra, đi ra cửa.
Nhìn Cung Trạch Minh đang rảo bước bỏ đi, tôi chợt nhớ đến nguyên nhân mà cậu ta không thể chạy. Tôi phần thì chế giễu, phần có chút bi thương lắc lắc đầu. Đúng thế, tôi thì hiểu cái gì? Một kẻ đệ nhất đội sổ như tôi thì làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của một Cung Trạch Minh “Đệ nhất siêu nhân” ngồi tít ở trên cao được chứ? Tôi không thể tự đề cao bản thân mình được nữa, đừng vì một chút sự chú ý của người khác mà đặt sai vị trí của mình. Tôi tự cười nhạo bản thân, rồi bắt đầu thu dọn cặp sách.
Lúc tôi chuẩn bị đi, đột nhiên tôi đá phải một thứ, nhặt lên xem, thì ra đó là ví tiền của Cung Trạch Minh.
Thôi bỏ đi, giúp cậu ta cất vào trong ngăn kéo, tránh đến lúc đó tôi lại bị người ta nói thế này thế nọ.
Đùng đoàng! Đột nhiên, ngoài cửa sổ chớp lóe lên, kèm theo đó là một tiếng sấm rền trời vang lên bên tai tôi.
Mưa to bỗng chốc giăng kín bầu trời.
“Chết rồi!” Nhìn thấy mưa to ở bên ngoài tôi chợt thốt lên một tiếng khe khẽ, cầm chiếc ô ở bên cạnh đi ra ngoài cửa.
Cái tên Cung Trạch Minh này, chẳng thèm để ý đến tình trạng của mình chạy lung tung, bây giờ mưa lớn thế này, có thể khiến cho cậu ta bị tan chảy mất! Nghĩ đến chuyện cái tên Cung Trạch Minh đó vì chạy không phải là đệ nhất, mà khiến cho bây giờ cả đời không dám chạy chỉ dám đi bộ, bây giờ mưa to thế này, nhất định cậu ta không kịp về nhà rồi.
Hơn nữa cái tên đó cũng không mang theo ví tiền, muốn gọi một chiếc taxi cũng là điều không thể, cho dù là có mang tiền, bây giờ mưa to thế này chắc chắn có rất nhiều người gọi taxi, còn giành giật nhau ấy chứ, với cái kiểu chỉ có thể đi bộ chứ không thể chạy của cậu ta, thì tranh cướp được với ai chứ!
Cung Trạch Minh, cậu thực sự muốn gây sự với tôi sao?
Tôi lẩm bẩm trong lòng chửi thầm cái tên ngây thơ đó, nhưng hoàn toàn không có cách gì để khống chế sự lo lắng của mình. Mặc dù Cung Trạch Minh luôn ức hiếp tôi, đặc biệt là lúc nãy, cậu ta còn thổ lộ những suy nghĩ chân thật của mình, thực sự làm tôi bị tổn thương, nhưng tôi không thể bỏ mặc cậu ta bị tan chảy ra như vậy.
Thực ra, cho dù là tức giận, tôi vẫn nhớ nguyên nhân là vì sao, tất cả đều là do thần kẹo. Nếu như không phải cậu ta ăn nhầm viên kẹo đó, tôi và cậu ta sẽ là hai đường thẳng song song, mãi mãi không bao giờ gặp nhau, đương nhiên, sẽ không có những phiền phức này nữa... Haiz, không nghĩ linh tinh nữa, phải đi tìm cục cưng kẹo Cung Trạch Minh đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm trước đã.
Mưa to như trút nước ào ào đổ xuống, khiến cho mọi ngóc ngách trên mặt đất đều bị nước bao phủ, cách biệt với không khí, cách biệt với ánh sáng. Đùng đoàng! Một tia chớp lại lóe lên, khiến xung quanh bỗng rực sáng, nhưng sau khi ánh chớp vừa tắt, thì lại chìm trong màn đêm mịt mùng. Rào rào... rào rào... mưa cứ vô tình rơi, tôi chạy như bay trong cơn mưa giá lạnh, mắt cố mở thật to, hi vọng qua những tia sáng yếu ớt có thể thấy được bóng dáng của Cung Trạch Minh.
Rốt cuộc thì Cung Trạch đi đâu rồi? Trời mưa to như vậy, cậu ta lại không thể chạy, cho dù là có đi nhanh đến thế nào cũng chẳng đi được bao xa, làm thế nào tìm bây giờ? Tôi nhìn theo con đường ở cổng trường để tìm kiếm, dưới mái hiên ở các cửa hàng hai bên đường có rất nhiều người đứng trú mưa, tôi cố nhìn thật kĩ khuôn mặt của bọn họ, để có thể nhận ra được Cung Trạch Minh trong màn mưa mờ mịt. Vì ánh mắt soi mói thiếu lịch sự của tôi, nên ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tôi, có ánh mắt hoài nghi, có ánh mắt khó chịu, nhưng bây giờ tôi chẳng thể để ý được nhiều đến vậy, tìm được Cung Trạch Minh đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này. Cái tên ngốc đó, dựa vào sức khỏe của cậu ta, thì bây giờ cậu ta chỉ như một viên kẹo bị rơi xuống nước, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tan ra!
Mưa vẫn tuôn ào ào, cho dù là che ô, nhưng dưới sức thổi của gió, quần áo tôi cũng dần dần bị nước mưa làm ướt. Tốc độ mưa rơi nhanh hơn gấp nhiều lần so với tốc độ thoát nước mưa, vì thế nước mưa đọng lại trên mặt đất thành từng vũng từng vũng lớn, giày tôi cũng bị ngấm hết nước mưa, chân thì như đang lỗng bõng trong nước, cảm giác nhớp nháp khó chịu. Với tâm trạng lo lắng và căm hờn, tôi vẫn miệt mài tìm kiếm, miệng không ngừng lẩm nhẩm trách móc: “Cái tên ngốc Cung Trạch Minh! Đúng thật là, đã biết bản thân mình như vậy rồi, thế mà cứ chạy linh tinh...”
Trong màn mưa, tôi có cảm giác như không nhìn rõ đường, càng tìm càng không thấy tăm hơi Cung Trạch Minh đâu, tôi càng nhụt chí, càng không biết phải tìm ở chỗ nào. Nhưng không biết tại sao, có một trực giác rất kì lạ mách bảo tôi đến cái công viên nhỏ ở gần cổng trường.
Trong công viên vẫn còn rất ồn ào, nhưng âm thanh ồn ào đó không phải là từ những đứa trẻ nghịch ngợm hay những đôi tình nhân ngọt ngào mà là từ tiếng mưa như đang gào thét.
“Cung Trạch Minh! Cung Trạch Minh! Cậu ở đâu?”
Tôi hét lên, nhưng trong tiếng mưa ào ào, giọng nói của tôi giống như một viên đá nhỏ bị nhấn chìm trong nước, không vọng lên thành tiếng được.
Mà