Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.
lên không khỏi phát ra tiếng “kẽo kẹt”, quẹo chỗ góc phòng, Cố Lãng thấy một người đang ngồi uống trà bên song cửa, quả nhiên là anh ta.
Anh đi tới bên cửa sổ, nhẹ nhàng gõ gõ lên vết rạn trên khung cửa. Người con trai ngồi trong ngẩng đầu, cười hòa nhã: “Cố, anh đã tới rồi.”
Cố Lãng đi vào trong ngồi đối diện với người kia, im lặng một chút mới mở miệng: “Quân Như, cậu dự định cứ như thế này sao?”
Nam Cung Quân Như nhấp một ngụm trà, ngón tay khẽ vuốt ve lòng bàn tay đang bọc quanh chén trà thô nhám, không nói gì chỉ gật đầu.
Cố Lãng chỉ chỉ đống kinh thư trước mặt, “Cái này cậu mà cũng học được sao? Hình như không thích hợp với cậu cho lắm.”
Nam Cung Quân Như chỉ cười nhìn anh, “Cố, tôi vẫn luôn bội phục anh.”
“Đâu có.” Cố Lãng cười xảo trá, giơ tay lấy hộp trà đặt ở bên kia.
“Cũng nên nói cho cô ấy rồi.”
Bàn tay Cố Lãng cứng đờ, lấy ra hai lá trà còn nhuận nước bỏ vào miệng nhai, nhìn xuống, “Tôi không muốn nói cho cô ấy. Nói hay không cũng không có gì liên quan, không phải sao?”
“Cố Lãng,” Nam Cung Quân Như nghiêm túc nhìn anh, “Trốn tránh không thể giải quyết được vấn đề. Nếu anh muốn ở bên cô ấy cả đời thì không nên lừa gạt cô ấy. Không nên giống tôi…”
“Rầm rập” tiếng bước chân gấp gáp truyền tới, “Sư phụ, không xong rồi. Tần thí chủ bị ngất đi rồi.”
***
Lúc Cố Lãng bế Tiểu Mạn lúc này toàn thân đã ửng hồng từ bồn tắm ra, lại một lần nữa bóp chết dục vọng vừa phát sinh với cô. Một cước đá bay chai rượu đặt ở thành bể, cái nha đầu này còn dám uống rượu!
Nhiệt độ cơ thể Tần Tiểu Mạn rất cao, nằm ở trên giường cựa quậy không yên chỉ chăm chăm đạp chăn ra. Cố Lãng sợ cô bị lạnh, đi đóng kín cửa sổ, mặc cho cô một bộ váy ngủ phòng trường hợp cô không chịu đắp chăn.
Ngồi bên giường, anh nhìn tư thế ngủ bất nhã kinh khủng của Tiểu Mạn, tự hỏi mình, cái nha đầu này, nếu phát hiện anh chẳng phải là hoàng tử gì, hơn nữa lại còn là ác ma máu lạnh, liệu có còn yêu anh nữa không?
Anh nằm sấp bên mép giường, chằm chằm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng kia, ngón tay bất giác chạm lên hàng mi cong cong, nhẹ nhàng đụng vào da thịt nhẵn nhụi của cô, thật sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khiến người ta phải đố kỵ.
Tần Tiểu Mạn nóng quá tỉnh dậy, mở mặt ra, nương theo ánh đèn từ bên ngoài chiếu vào, phát hiện mình đang bị Cố Lãng ôm trong lòng. Một cái ôm ấm áp vô cùng, có nét giống như đang che chở một đứa bé mới sinh, anh hơi cuộn người lại, bao bọc lấy cả người cô.
Sắc tâm bỗng nhiên động đậy, cô ngẩng đầu lên hôn anh một cái. Có thể ở cùng với người mình yêu thật tốt biết bao! Tóc Cố Lãng vừa đen vừa mềm, rất tương xứng với khí chất toát ra từ con người anh. Bờ môi thoạt nhìn thì rất mỏng, nhưng chạm vào thì mới cảm nhận được toàn thịt là thịt, âm ấm như nước sôi để nguội, mang theo mùi vị muôn thuở. Thân thể cứng cáp, dựa vào có thể cảm nhận được các khớp xương, hai dọc xương quai xanh khêu gợi muốn chết đi…Sắc nữ Tiểu Mạn nhẹ nhàng trườn xuống, gặm gặm xương quai xanh của anh, thuận tiện in một dấu răng nhỏ lên đó. Thỏa mãn nhìn dấu vết từ từ đỏ ửng lên, che miệng vui sướng, cựa quậy trong lòng anh tìm một vị trí thoải mái. Cô thích chí, tật xấu khi còn bé lại tái phát, cắn ngón tay tới rớt nước miếng.
“Cố Lãng, anh dậy đi, dậy đi.”
Cố Lãng mở mắt, hờn dỗi nhìn bên ngoài vẫn còn tối om, cánh tay đặt trên lưng cô siết chặt thêm một chút, “Vẫn còn sớm. Ngủ tiếp đi.”
Tần Tiểu Mạn vẫn tiếp tục lay, “Dậy đi mà, chúng ta phải đi sớm, không lại phải xếp hàng bây giờ.”
Cố Lãng vùng mạnh chăn ra, ngồi bậy dậy, tóc tai bù xù, ầm ầm sửa soạn một hồi, mặt mũi tối sầm kéo Tần Tiểu Mạn đang luống cuống đi giày, “Đi!”
Cho dù Tiểu Mạn biết không thể chấp nhặt với sự bực bội của Cố Lãng lúc rời giường, thế nhưng, thế nhưng, “Giày của em, giày!” bị anh lôi đi một đoạn, giày Tiểu Mạn đã rơi tuột trên hành lang.
Cố Lãng buông cô ra, vội vàng quay trở lại nhặt giày, ngồi xuống trước mặt cô, lạnh giọng nói: “Nhấc chân!”
Tiểu Mạn lập tức đưa chân cho anh.
Gió lạnh sáng sớm thổi qua, hung hăng trong đầu Cố Lãng cũng từ từ xẹp xuống. Ngẩn người nắm lấy chân Tiểu Mạn.
Từng chút, từng chút nhiệt trên người đều tích cóp để chống lại anh, Tiểu Mạn dè dặt kháng nghị, “Em lạnh.”
Cố Lãng bừng tỉnh, xoa xoa bàn chân của cô, giúp cô đi giày vào. Lúc buộc dây giày, Cố Lãng chậm rãi nói: “Tiểu Mạn, nếu như, nếu như anh không phải người tốt, em còn ở bên anh nữa không?”
Suy nghĩ của Tiểu Mạn nhất thời bị xoay vòng vòng. Cái gì? Len lén quan sát thái độ của anh, khẽ thở phào, tốt, lại bình thường rồi. Xác định rõ mình sẽ không bị “khí rời giường” kia hại, Tiểu Mạn cực kỳ thành khẩn chỉ ra một sự thật, “Cố Lãng, anh từ đầu đến chân một điểm tốt cũng không có. Đừng có nói với em là bây giờ anh mới biết đấy.”
Haizz, nam nhân tâm thực sự là đáy biển châm, đáy biển châm mà. Lúc xếp hàng trước cửa chùa, Tiểu Mạn thở dài. Cố Lãng cầm khăn bịt mũi đứng phía xa, nhìn từng nhóm người một đi qua bằng con mắt muốn giết người diệt khẩu. Hiện tại trên người anh như khắc bốn chữ: Không được