Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
mắt cậu ai cũng có ý đối với tớ hết, được chưa?” Tần Vũ Dương không muốn cùng cô thảo luận vấn đề này liền làm động tác chọc cười.
“Cậu con người này thiệt là, chị gái Liễu, cô nói có đúng không?”
Liễu Vận Ca đang rửa tay, cười cười không lên tiếng.
Tần Vũ Dương cười ha ha, Lãnh Thanh Thu tức giận liếc cô một cái.
Chờ ba vị nữ sĩ một lần nữa trở lại bàn, mọi người đã ăn cũng gần xong, đều ngừng lại đang tán gẫu. Giữa hai ngón tay Cố Mặc Hàm đang kẹp một điếu thuốc, khi không nói chuyện sẽ hít một hơi, có thể nguyên nhân là nóng, nút áo sơ mi mở ra hai cái, mơ hồ lộ ra bộ ngực rắn chắc, phong lưu mà không hạ lưu, gợi cảm mà không làm người ta phản cảm.
Lý Thanh Viễn đang ở đàng kia phát huy bản tính đào hoa đại thiếu gia, ngầm đùa giỡn hai cô gái nhỏ. Vẻ tươi cười trên khuôn mặt xinh đẹp của anh ta: “Các cô nói thử, sáu người chúng tôi ai đẹp trai nhất?” Nói xong vẻ mặt còn phóng điện. Lý Thanh Viễn ngũ quan mang theo một chút âm nhu, giữa sáu người thì xinh đẹp nhất, xinh đẹp làm cho đàn ông cũng xúc động gục ngã trước anh ta.
Hai cô gái nhỏ nhìn trái nhìn phải, hé ra một khuôn mặt hồng nói không ra lời.
Không trách được hai cô gái nhỏ, vấn đề này cho dù có bảo Tần Vũ Dương trả lời, Tần Vũ Dương cái gì cũng nói không nên lời, chỉ có thể nói, sáu người mỗi người mỗi vẻ.
Lý Thanh Viễn nhíu nhíu mày: “Như thế nào, rất khó trả lời sao? Vậy đổi một câu dễ hơn, có người nhà thì không tính, còn lại bốn, các cô thích ai nhất ?”
“Tôi thích Cố tổng, đôi mắt hoa đào Cố tổng thật xinh đẹp nha!”
“Tôi thích Lý tổng, bộ dạng Lý tổng giống như Tích Bộ Cảnh Ngô [1'> trong hoàng tử tennis nha!”
Lý Thanh Viễn sửng sốt: “Tích Bộ Cảnh Ngô? Là ai ?”
Bọn đàn ông đang ngồi có thể không có ai biết tích bộ cảnh của tôi là ai, nhưng mà những người phụ nữ đang ngồi cơ bản không có người nào không biết Tích Bộ Cảnh Ngô là ai.
Cô gái nhỏ kia nói ra ý thức được mình lỡ lời, cúi đầu xuống không dám nói lời nào. Một cô gái nhỏ khác cũng cúi đầu.
Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đối mặt vài giây, nhịn không được cười ha ha.
Sáu vị thiếu gia đều là vẻ mặt mê man nhìn hai người các cô.
Lý Thanh Viễn nhìn ở đây có Liễu Vận Ca một người duy nhất coi như bình thường liền nói: “Người đẹp Liễu, cô nói cho tôi biết đi.” Vẻ mặt thanh thuần đáng yêu thật là bộ dạng trẻ con ngoan.
Liễu Vận Ca hờ hững nhìn Lý Thanh Viễn: “Anh xác định anh muốn biết?”
Lý Thanh Viễn gật đầu nhẹ.
Liễu Vận Ca thanh âm nhẹ nhàng vang lên: “Tích Bộ Cảnh Ngô là nhân vật trong truyện tranh Nhật Bản《Hoàng tử tennis》, tùy tiện, hoa lệ, phong cách, tự luyến, có phong cách quý tộc.”
Vẻ tươi cười trên mặt Lý Thanh Viễn dần dần lộ ra nhưng đến câu tiếp theo của Liễu Vận Ca thì biến mất hầu như không còn.
“Nhưng mà, anh ta cũng được rất nhiều đối tượng hủ nữ tán tụng, Tích Bộ Cảnh Ngô đối với các cô ấy mà nói, là đại diện nữ vương thụ.”
Trong nháy mắt mọi người cười thật to, Lý Thanh Viễn trong nháy mắt nổi giận: “Tôi không phải đồng tính luyến ái ! Càng không phải là thụ !”
Liễu Vận Ca vẻ mặt bình tĩnh trả lời anh ta: “Quy luật phổ biến trong truyện trang BL Nhật Bản là, lúc gặp nguy hiểm hô to ‘tôi không là đồng tính luyến ái’.”
Người trong bàn nhìn vẻ mặt hồng vì tức của Lý Thanh Viễn thì cười nghiêng ngã.
Lý Thanh Viễn nghiến răng nghiến lợi: “Cái quy luật kia còn nói cái gì nữa?”
Liễu Vận Ca uống nước bọt nói tiếp: “Tiểu thụ thường ban đầu là không muốn, tới trình độ nhất định liền… Anh hiểu chứ.”
“Còn gì nữa không?” Tần Vũ Dương cảm thấy răng Lý Thanh Viễn sẽ hoàn toàn bị anh ta cắn nát.
Liễu Vận Ca xoay chuyển tầm mắt nhìn Hà Văn Hiên: “Người có bộ dạng như thụ chưa chắc là thụ, người có bộ dạng giống công phần lớn sẽ là công, trong đó công đeo mắt kính chỉ có hai loại, cận thị hoặc phúc hắc, đương nhiên, cũng có khả năng đơn giản là đùa giỡn trai đẹp.”
Hà Văn Hiên hơi đỡ mắt kính trên sống mũi cao thẳng, tròng kính phản xạ ánh sáng chợt lóe lên, tròng kính sau đôi mắt kia lại bao hàm thâm ý nhìn Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca không chút nào sợ hãi nhìn lại.
Vẻ mặt Lãnh Thanh Thu biểu lộ sự sùng bái: “Chị gái à, em rất phục chị, chị đã là thần tượng của em rồi!”
Tần Vũ Dương cũng cười, quả thực, những lời này không phải ai đều cũng có dũng khí nói trước mặt. Cô vô tình vừa giương mắt lên liền thấy Cố Mặc Hàm đang nhìn chăm chú cô, cô trợn mắt liếc anh một cái rồi dời đi tầm mắt qua chỗ khác, dư quang lại thấy khóe miệng Cố Mặc Hàm cong lên.
Người một bàn nói cười vui vẻ đi ra khỏi phố lẩu, mỗi người quay về nhà của mình. Tần Vũ Dương thuận đường lái xe đưa Liễu Vận Ca về nhà. Tần Vũ Dương dưới sự chỉ đường của Liễu Vận Ca lái đến dưới lầu nhà cô ấy.
Đây là một khu nhỏ tương đối cũ, nhìn qua có chút tồi tàn, có rất nhiều đèn đường đã bị hư, phỏng chừng trị an cũng không được tốt lắm, Tần Vũ Dương đem xe dừng lại, mở miệng rồi lại đóng. Thôi, mình và Liễu Vận Ca cũng không phải là rất quen thuộc, có mấy lời nói ra lại làm tổn thương người khác.
Liễu Vận Ca ngược lại chưa từng để ý sự kh