Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2167 lượt.

gư dữ hùng chưởng” chính là ngã tư đường sinh mệnh của mỗi con người. Rồi sẽ đến một lúc nào đó con người ta phải đứng trước hai sự lựa chọn.
Nói cao nói xa thì là vừa muốn có danh vừa muốn có lợi; muốn có quyền thế làm quan lại lại không muốn làm quan được phóng khoáng tự do.
Nói gần nói cận, thì vừa muốn đọc sách vừa muốn chơi mạt chược; muốn làm việc lại vọng tưởng hưu nhàn.
Đây là thành ngữ, ý nói con người đôi khi phải có sự lựa chọn, nhắc nhở người ta phải biết thế nào là đủ.Tề tụ một lần






Chuyện cũ năm đó
Trước lầu, hai chiếc xe đối lập nhau mà ngừng lại, ở giữa hoàng hôn bắn ra những ánh sáng chói lọi.
Tần Vũ Dương nhìn hai chiếc xe, vỗ cái trán, ông trời ơi, hai người đàn ông này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?
Cố Mặc Hàm đang dựa ở trước cái cốp xe, cứ một ngụm lại một ngụm mà hút điếu thuốc, nhìn xe đối diện. Áo khóac màu xám tro, áo len cao cổ màu đen, tạo cho anh càng thêm cao lớn vững chãi. Tần Vũ Dương nghĩ, nếu như Cố Mặc Hàm đi một chiếc xe model, nhất định sẽ không kém cạnh so với những chiếc xe model nữ hơi trang hoàng bắt mắt kia, ưa chuộng xe trai đẹp cũng là một bức tranh đáng được thưởng thức.
Mà Trình Húc lại quy củ ngồi trong xe, về phần anh ta đang làm gì Tần Vũ Dương không nhìn thấy được. Trình Húc trông thấy Tần Vũ Dương mới từ trong xe thong dong đi ra.
“Năm năm trước, đại khái là lúc anh mới vừa đi Mỹ.” Trong lời nói của Trình Húc có trộn lẫn quá nhiều yếu tố tạo cho người ta hiểu lầm.
Tần Vũ Dương có chút bất đắc dĩ, đại ca à, tôi đúng là năm năm trước quen biết anh, nhưng chỉ là gặp mặt một lần mà thôi, năm năm nay tôi đều chưa gặp lại anh, không cần phải đem chúng ta nói ra quen thuộc như vậy được hay không?
Cố Mặc Hàm nhướng mày nhìn nhìn Tần Vũ Dương, ý cười càng sâu hơn, vừa muốn nói gì đó lại bị Tần Vũ Dương cắt đứt, “Các anh không phải là tìm tôi có việc sao?” Có thể không chặt đứt sao, không chặt đứt không biết bọn họ tiếp tục sẽ nói ra cái gì, “Trình Húc, anh nói trước đi.”
Trình Húc đặt tách trà xuống, khôi phục sự nghiêm túc hẳn hoi mà một luật sư nên có, “Chuyện của bác Tần sẽ phải dùng đến luật sư, vừa vặn anh gần đây trong tay cũng không có vụ án gì lớn, liền do anh thay mặt đi.”
Tần Vũ Dương đối với sự chuyên nghiệp mà Trình Húc rèn luyện hàng ngày vẫn rất yên tâm, đối với ý tốt của anh ta cô không cần thiết cự tuyệt: “Đã làm phiền đến anh.”
Trình Húc ôn nhu cười: “Đừng khách sáo, mẹ anh cùng dì là đồng nghiệp, đây là điều cần làm mà.”
Tần Vũ Dương quay đầu, hỏi Cố Mặc Hàm: “Anh có chuyện gì?”
Cố Mặc Hàm mở miệng, bỗng nhiên nhớ tới lời của Loan Hạo thì khép miệng lại, hời hợt nói: “Anh không có việc gì, chỉ là nghĩ tới thăm em một chút.”
Tần Vũ Dương trừng mắt liếc anh một cái.
“Không còn sớm, anh cùng luật sư Trình cũng nên đi rồi. Anh còn gì để nói không, luật sư Trình?” Cố Mặc Hàm đứng dậy cầm lấy áo khoác ngoài nhìn Trình Húc.
Nếu chuyện đã nói xong cũng không còn lý do gì ở lại, Trình Húc cũng đứng lên chào tạm biệt.
Tần Vũ Dương đứng ở trên ban công nhìn hai xe lần lượt rời đi, rốt cục thở phào nhẹ nhõm, này đều là chuyện gì không đâu mà !
Tần Vũ Dương từ trong phòng tắm đi ra, thì bỗng nhiên chứng kiến Cố Mặc Hàm đang ngồi ở trên ghế sofa xem ti vi, cô nghĩ cái từ âm hồn bất tán này thật sự là thích hợp với anh.
“Anh vào bằng cách nào?” Tần Vũ Dương nhìn ngoài cửa sổ, loại bỏ khả năng anh từ cửa sổ leo vào.
“Đừng nhìn nữa, anh không phải là Spider Man.” Tầm mắt của Cố Mặc Hàm từ đầu đến cuối cũng không có rời khỏi ti vi, “Vừa rồi lúc anh đi ra có cầm cái chìa khóa mà em đặt ở trên kệ giày.”
Tần Vũ Dương hết chỗ nói rồi.
“Tới xem một chút mẩu tin này đi.” Cố Mặc Hàm phảng phất giống như là người không có chuyện gì ngoắc tay với Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương đối với sau ót của anh liếc nửa con mắt lề mề đi tới.
“Xem đi, ông nội của anh còn rất tinh thần phải không?” Cố Mặc Hàm vẻ mặt đắc ý nói.
Tần Vũ Dương theo anh chỉ dẫn mà nhìn sang, không thể không nói, đúng là vẫn còn rất tinh thần. Không nổi giận tự nhiên cũng có uy nghiêm, làm cho người ta cảm thấy kính nể, khi đang thâm trầm Cố Mặc Hàm cũng có vài phần giống ông nội anh.
“Sao em không nói chuyện? Em sẽ không quên là anh đã từng cho em xem qua hình của ông chứ?” Cuối cùng Cố Mặc Hàm cũng đem tầm mắt dời khỏi màn hình TV.
Tần Vũ Dương đương nhiên nhớ rõ. Lúc Tần Vũ Dương thấy tấm hình Cố Mặc Hàm cùng ông nội chụp chung thì cô đã sợ đến ngây người. Bị bố ảnh hưởng, hàng ngày Tần Vũ Dương xem tin tức đều thấy vị lão quân nhân quyền cao chức trọng này, khi là nhân vật trong ti vi và người ở đời thường cùng xuất hiện, luôn làm cho người ta cảm giác khiếp sợ.
“Nhớ chứ, một nhân vật lớn như vậy, làm sao có thể không nhớ được.” Tần Vũ Dương còn đắm chìm ở trong chuyện cũ.
Cố Mặc Hàm ngắm dáng điệu Tần Vũ Dương chập chờn không rõ, từ từ tới gần, có thể ngửi thấy được mùi hương thơm ngát trên người cô, còn mang theo hơi nước, kích thích khứu giác