Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.
của anh, anh mạnh mẽ bổ nhào về phía trước, đem Tần Vũ Dương đè ở dưới cơ thể, vùi đầu ở cần cổ của cô tham lam hít lấy hương thơm trên người cô.
Tần Vũ Dương không biết làm thế nào mà mình mới đi gặp thần tiên trong chốc lát liền bị Cố Mặc Hàm nhào tới đây.
“Cưng à, em thật thơm.” Cố Mặc Hàm chậm rãi bắt đầu mút lấy làn da tuyết trắng,
Tần Vũ Dương không muốn lần thứ hai lau súng cướp cò, run rẩy mở miệng dời đi sự chú ý: “Cố Mặc Hàm, anh vừa rồi… Mới vừa rồi không phải là có chuyện không muốn nói trước mặt Trình Húc sao?”
Cố Mặc Hàm quả nhiên ngẩng đầu lên, con mắt màu đen lóe lên ánh sáng mê người, vừa mở miệng liền mang theo hơi thở nguy hiểm: “Em không nói anh còn quên, em cùng hắn ta quan hệ không tầm thường nha? Buổi chiều lúc ở bệnh viện, mẹ em gọi hắn ta là Tiểu Húc, gọi anh là Tiểu Cố, rõ ràng thân thuộc có khác mà?”
“Anh ta không phải đã nói rồi sao, mẹ anh ta cùng mẹ em là đồng nghiệp.” Tần Vũ Dương thay đổi biểu tình trên mặt, tận lực làm cho mình thoạt nhìn chân thành một chút.
“Còn có, cái gì mà bảo là ‘khi anh mới vừa đi Mỹ’? Em thật đúng là có bản lĩnh lớn nha? Hắn ta gọi ‘Vũ Dương’ gọi đến mức thuận miệng nữa chứ?”
Nói xong rồi cúi đầu xuống cắn vành tai trong suốt nhỏ nhắn của Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương nhạy cảm vặn vẹo uốn éo, cơ thể của Cố Mặc Hàm đè nặng lên cô, cô khó khăn thở không ra hơi, “Không phải vậy, lúc ấy em chỉ là gặp qua anh ta một lần, gặp lại anh ta chính là chuyện mấy tháng trước. Ai nha, anh đừng cắn mà, đừng cắn …”
Cố Mặc Hàm nghe được đáp án muốn biết, thỏa mãn chống nửa người lên, “Anh chính là muốn nói cho em biết, bọn người đánh bố chúng mình đã bắt được, anh cùng Loan Hạo đã chào hỏi rồi, về sau sẽ không còn những chuyện tương tự phát sinh nữa.”
Tần Vũ Dương chỉ bắt được trọng điểm, không chú ý tới chi tiết, “Loan Hạo? Anh biết hắn ta?”
Ở thành phố C chỉ sợ không có mấy người là không biết cái tên Loan Hạo.
Cố Mặc Hàm không nghe thấy Tần Vũ Dương phản bác đối với cách xưng hô, trong lòng mừng thầm, miễn cưỡng kiềm hãm khóe miệng, “Xem như có biết, cũng không thân quen lắm.”
Tần Vũ Dương cảm thấy trong lòng ấm áp, “Cố Mặc Hàm, cám ơn anh.”
Cố Mặc Hàm rất nhanh trả lời: “Không cần cám ơn, để cho anh hôn một cái là được rồi!” Nói xong ngậm lấy môi Tần Vũ Dương, cứ quen thuộc mà tiến quân thần tốc, vơ vét mỗi một tấc lãnh thổ.
Tần Vũ Dương cảm giác mình lập tức sẽ ngạt thở, Cố Mặc Hàm mới buông cô ra, hai người đều là thở hồng hộc, lồng ngực kịch liệt phập phòng.
“Vũ Dương, tối nay anh ở lại được không?” Cố Mặc Hàm hôn mi tâm của Tần Vũ Dương hỏi.
Sau khi nghe được Tần Vũ Dương mở choàng mắt, Cố Mặc Hàm hôn nhẹ mắt của cô, thấp giọng dụ dỗ: “Anh chỉ là muốn ôm em ngủ thôi, tuyệt đối không chạm đến em, có được không?”
Cái từ được không cuối cùng kia bay bổng thổi tới trong lòng Tần Vũ Dương, cô không thể khống chế mà gật đầu một cái.
Buổi tối hôm đó, Cố Mặc Hàm dùng chăn mền cực kỳ bao bọc chặt kín Tần Vũ Dương ôm vào trong ngực. Rèm cửa sổ thật dày chặn lại ánh đèn ngoài phòng, trong phòng một mảnh đen như mực, không biết từ lúc nào bên ngoài gió đã nổi lên, tiếng gió vù vù không ngừng truyền vào trong lỗ tai, trong phòng một mảnh ấm áp.
“Vũ Dương, lúc ở Mỹ anh đã rất sợ, nếu như lúc không có anh ở đây mà em gặp được người trong lòng, thì anh nên làm cái gì bây giờ? Năm đó là anh không đúng, cho dù em có cùng người khác ở cùng một chỗ, anh cũng không thể nói cái gì, nhưng mà anh nghĩ tới em sẽ cùng người khác ở cùng một chỗ, ở đây của anh sẽ rất đau.”
Nói rồi, lôi kéo tay của Tần Vũ Dương phủ lên vị trí trái tim. Trong mắt Tần Vũ Dương từ từ trượt xuống một giọt lệ.
Sau đó, Tần Vũ Dương nghe được trong thanh âm dễ nghe của Cố Mặc Hàm đang tiến vào mộng đẹp, thân thể không tự chủ ở trong ngực của anh tìm được tư thế thoải mái nhất sau đó liền không động nữa.
**
Hai ngày sau, nhân vật làm mưa làm gió của thành phố C Cố Mặc Hàm lại một lần nữa leo lên trang đầu của tạp chí giải trí, lần này nữ chính là Tần Vũ Dương.
Trên báo đăng bức ảnh chụp Cố Mặc Hàm buổi tối hôm trước đến nhà của Tần Vũ Dương cùng với bức ảnh chụp ngày hôm sau Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương cùng nhau từ trong nhà đi ra, tình cảnh này, ý nghĩa của nó không cần nói cũng biết.
Mà chính xác khiến cho Tần Vũ Dương động dung chính là, bài báo này còn đem chuyện Tần Vũ Dương và Cố Mặc Hàm mấy năm trước ở trong đại học đào lên, từ lúc bắt đầu đến kết thúc cùng với nguyên nhân kết thúc đều cơ bản ăn khớp với sự thật, còn bổ sung một bức hình, tấm hình kia rốt cuộc là lúc nào chụp, Tần Vũ Dương một chút cũng không nhớ, mặc dù diện mạo ngây ngô, nhưng liếc mắt là có thể nhận ra hai người.
Lúc Tần Vũ Dương chứng kiến tờ báo này, cũng cảm giác được gió thổi mưa giông trước cơn bão [1'> .
Quả nhiên, Tần Vũ Dương thăm bố xong đang từ bệnh viện đi ra thì điện thoại của Lãnh Thanh Thu gọi đến.
“Vũ Dương Vũ Dương, cậu có biết cậu được đăng lên báo chưa?” Lãnh Thanh Thu hấp tấp trước sau như một.
“Biết rồi.” Tần Vũ Dương thong thả ung du