Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
gì cũng được, đừng có để tôi nhìn thấy chị đến gần anh ấy quá mứ, hoặc là tìm cách nịnh bợ anh ấy, nếu không thì… nếu không thì giữa chúng ta chẳng còn chị em gì nữa."
…
"Đập vỡ điện thoại? Vẫn còn chưa hết giận! Nếu như có thể thì con thực sự muốn đập vỡ chị ta ra thành như thế này."
…
"Mộ Ái Ni, tôi sẽ nhớ tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc sẽ có một ngày tôi khiến chị hối hận vì đã khiến tôi bị tổn thương như thế."
…
"Loại người này một cái tát thôi chưa đủ."
…
Chân Ni, nếu như người em ghét cay ghét đắng là chị chết đi, liệu em có rơi một giọt nước mắt hay không?
Không hiểu vì sao tôi bỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa, cứ để cơ thể mình chìm mại xuống. Tôi mở to mắt, trong khoảng xanh sẫm đến mê hoặc lòng người ấy, một bóng người bơi về phía tôi trong ánh sáng còn sót lại dưới nước.
Giống như cánh bướm, tuyệt vọng nhưng vẫn lãng mạn một cách yêu kiều.
Mỗi lúc một gần, mỗi lúc một gần…
Thôi Hy Triệt đưa tay về phía tôi, nhưng tôi đã không còn một chút sức lực nào, ngực ngạt thở đến mức vô cùng khó chịu, những giọt nước mắt vẫn đang lăn ra như những hạt ngọc trai rồi hòa tan vào dòng nước.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, khoảng trời xanh tươi đó từ từ biến mất trong tầm mắt.
Trong sự mơ hồ, tôi cảm nhận thấy một vật gì đó mềm mại áp sát môi mình.
Môi tôi hơi hé mở ra, ngay lập tức một luồng không khí trong lành tràn vào trong phổi.
Cảm giác đó tươi đẹp đến mức khiến người ta phải ngạt thở.
Cơ thể tôi dần dần nổi lên trên mặt nước.
Cảm giác nóng bỗng xuyên qua môi tôi rồi lan ra khắp toàn thân, tê tê dại dại, sau đó bốc hơi trên da thịt. Tôi dần dần mê mải đi trong sự ấm áp đó.
Đột nhiên một giọng nói đầy oán hận vang lên trong tâm thức…
"Mộ Ái Ni! Tôi hận chị…."
Chân Ni, là tiếng của Chân Ni.
Tôi đột nhiên sững người, giận dữ đẩy Thôi Hy Triệt ra.
"Anh lừa tôi."
Trong mắt Thôi Hy Triệt lóe lên ánh sáng của niềm vui khôn xiết. Nóng bỏng biết bao, dường như muốn đốt thiêu tất cả.
Tất cả những thứ đó lại khiến tôi sợ hãi, một nỗi sợ hãi khủng khiếp không biết vì sao.
Thôi Hy Triệt nhìn tôi chăm chú rồi nói: "Em cũng thích anh có đúng không?"
"Anh lừa tôi" Tôi gằn trong cổ, dường như đang tự cảnh cáo mình.
"Em cũng thích anh có đúng không?"
"Không! Tôi không thích anh", tôi lắc đầu thật lực, nước mắt lại bắt đầu rơi giàn giụa trên má: "Không hề thích, từ trước tới nay chưa từng thích."
Tôi gằn giọng đến mức âm thanh trở nên khàn đặc cả đi.
Đồng tử trong con ngươi Thôi Hy Triệt thu nhỏ lại, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, giống như muốn làm mặt nước trong hồ bơi đóng băng lại.
Ánh mắt lạnh lẽo ấy xuyên qua da thịt tôi, thấu vào tận trong xương cốt.
Bỏ chạy thôi! Ý nghĩ đó bất lực chợt lóe lên trong thâm tâm tôi.
Tôi bám lấy thanh vịn bên thành bể bơi, lấy hết sức trèo lên, cố chạy trốn khỏi nơi đó.
Phía sau lưng tôi vang lên giọng nói lạnh lùng đầy phẫn nộ của Thôi Hy Triệt: "Em có thích anh, rõ ràng em có thích anh."
Không phải, không phải… tôi không thể thích anh được.
Tôi sẽ không thích người mà em gái mình đã thích.
*
Trong võ đường Không Liên, võ sinh đã ra về gần hết, một mình Thiên Diệp vẫn ngồi trên sàn đấu, quanh anh là một sự tĩnh lặng đến ngộp thở.
Đột nhiên có bốn chiếc xe chạy đến và dừng ngay trước cổng võ đường, mười mấy người mặc âu phục đeo kính đen vội vã bước xuống, nhanh chóng đứng thành hàng ngay ngắn.
Tất cả đã chỉnh tề, một người phụ nữ mới bước ra từ chiếc xe thứ 2.
Khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng vô cùng tinh tế, người phụ nữ ấy mặc bộ quần áo của Chanel, trông thoải mái nhưng không mất đi vẻ quý phái.
Tất cả sự ngạo mạn nhưng đầy nhạy cảm nghệ thuật ấy kết hợp lại thành khí chất của bà ta, khiến người khác cảm thấy hơi sợ hãi và cách biệt.
Khi bà ta đi qua, những người mặc âu phục đứng hai bên đều cúi rạp mình chào cung kính.
Người phụ nữ ấy đi đến trước mặt Thiên Diệp thì đứng lại, cúi xuống nhìn anh khi ấy đang ngập chìm trong nỗi buồn thương, nói một cách bình thản: "Con bé ấy không thích con."
Câu nói ấy hết sức đơn giản, không có chút sức mạnh nào, nhưng lại dễ dàng đánh sập bức tường bao vốn được Thiên Diệp dựng lên trong trái tim mình.
Ái Ni, người em thích là cậu ta ư?
Ái Ni, từ trước đến giờ anh chưa từng nghĩ em sẽ không thích anh.
Ái Ni, nếu như mất đi lòng tin rằng em có thích anh, vậy thì anh làm thế nào để tiếp tục sống đây?
Trước đây anh luôn tràn đầy sự tin tưởng nói với người phụ nữ đứng trước mặt mình rằng, số mệnh của anh và Ái Ni đã hòa vào làm một, bất kỳ người nào cũng không thể tách rời ra. Thế nhưng giờ đây….
Thiên Diệp từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dường như bị bao phủ bởi một màn sương bàng bạc, khiến người khác không thể nào nhìn xuyên thấu được.
Một nỗi buồn thương lặng lẽ tỏa lan khắp cơ thể anh.
Không thể nào ngăn nổi…..
Nghi thức chia tay ở thị trấn La Đồ
Mặc bộ quần áo ướt sũng về nhà, khi đi qua phòng Ch