Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.
ân Ni, tôi thấy con bé đang khóc, dì Quách ngồi bên cạnh khẽ khàng vỗ vỗ vai nó, thì thầm an ủi.
Dù từ trước đến nay tôi chưa từng coi dì Quách là mẹ mình, nhưng những lúc như thế này phải thực sự cảm ơn dì ấy.
Cảm ơn sự quan tâm mà bà ấy luôn dành cho Chân Ni.
Tôi vào phòng mình, thay một bộ quần áo khô. Lúc đứng trước gương soi, vẫn nhìn thấy những vết ngón tay hồng hồng in trên má.
Tim chợt co thắt lại, tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Có đúng tôi thực sự là một kẻ vô liêm sỉ như Chân Ni vừa nói không? Vốn cho rằng sẽ không khiến bất cứ ai bị tổn thương, nhưng vẫn lần lượt làm cho từng người bị tổn thương.
Chân Ni nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của tôi, càng tỏ ra đắc ý.
Từng câu từng lời của con bé như những mũi dao lướt qua cơ thể tôi, từng nhát từng nhát khiến toàn thân tôi dày đặc những vết thương.
Tôi bỏ chạy với dáng vẻ thất thần, nhưng vừa ra đến cổng, đã bị một tốp người mặc âu phục, đeo kính đen lạ mặt túm lấy nhét vào trong một chiếc ô tô màu đen.
"Các người làm cái gì thế? Định làm gì hả?". Những người này trông rất quen, dường như tôi đã từng gặp ở đâu đó. Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu, tôi bỗng thốt kinh ngạc: "Các người… là những người lần trước đã đánh Thiên Diệp đúng không?"
Nghĩ tới Thiên Diệp, tôi bất giác trở nên căng thẳng, chộp lấy cánh tay một người trong số họ hoảng hốt hỏi: "Các người đã làm gì với Thiên Diệp rồi? Làm gì với Thiên Diệp rồi?"
Người đó cuối cùng lộ ra vẻ thiếu nhẫn nại trên mặt, lạnh lùng nói một từ "vớ vẩn", sau đó vươn cánh tay ra bổ vào sau gáy tôi.
Tôi nhanh chóng chộp lấy cánh tay anh ta theo phản xạ, tuy nhiên ngay trong khoảnh khắc sự ngạc nhiên lóe lên trong mắt, anh ta dùng cánh tay còn lại bổ xuống gáy tôi một cách không hề thương tiếc.
Mù mịt.
Tôi bỗng chốc rơi vào một bóng đêm dằng dặc không giới hạn.
"Đủ rồi đấy, nếu mẹ làm tổn thương đến Ái Ni dù chỉ một sợi tóc, con sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho mẹ."
"Muốn mẹ không làm tổn thương đến con bé cũng được, nhưng con nhất định phải theo mẹ về."
"Ngày con trốn khỏi Canađa con đã từng nói với mẹ rồi, trừ phi con chết, nếu không thì mẹ sẽ không có cách gì bắt con rời khỏi Ái Ni được nữa."
…
Tiếng ai thế nhỉ? Nghe thật là quen.
Tôi dần dần tỉnh lại trong bóng đêm đen tối, khi mở to mắt ra phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng sang trọng.
"Thiên Diệp, trước đây con cũng đã từng chống đối mẹ như vậy rồi. Khi con còn nhỏ, con không muốn rời khỏi La Đồ, nhưng mẹ đã cho con uống thuốc ngủ, đến khi con tỉnh dậy thì đã ở bên Canađa rồi, nhớ không? Con có tin lần này mẹ sẽ lại dùng đến cách tương tự để đưa con về không?"
Cái gì?
Giọng nói mới rồi vang lên bên tai tôi như một tiếng sấm.
Thiên Diệp… Hồi ấy Thiên Diệp đã bắt buộc phải rời La Đồ vì bị người ta đánh thuốc ngủ ư?
Tôi bước xuống giường, đi theo hương tiếng nói đến trước cánh cửa khép hờ, nhìn ra ngoài qua khe hẹp. Đó hình như là một gian phòng liền kề, bên ngoài là một phòng làm việc cỡ nhỏ.
Trong phòng làm việc, một người phụ nữ đầy khí chất của một nhà nghệ thuật đang đứng xoay nghiêng trước cửa sổ chạm đất, dáng vẻ cao quý nhưng lạnh lùng, giống như một nhà lãnh đạo bẩm sinh.
Trước mặt bà ấy, Thiên Diệp đang đứng nhìn với ánh mắt phẫn nộ, bàn tay nắm chặt lại, sự tuyệt vọng sâu sắc ngập tràn khuôn mặt.
"…Con sẽ càng hận mẹ hơn!", Thiên Diệp trả lời cứng ngắc.
"Làm sao mà con lại phải chịu bao nhiêu khổ cực vì con bé đó như thế? Khi quay về đây, con không có một xu, ngày nào cũng phải đi làm thuê. Con đã mất đi vòng hào quang của một nghệ sĩ dương cầm, ở đây con chẳng có bất cứ thứ gì. Đáng buồn cười nhất là người ta từ trước đến nay chưa hề để ý đến con, con làm như vậy cơ bản là không đáng."
"Con không quan tâm. Con vốn đã không thích chơi đàn, người con thích là Ái Ni, thế nên con không quan tâm đến những sự khổ cực này. Trải qua những thứ đó, con mới càng trân trọng sự trùng phùng của con và cô ấy. Mẹ đã từng chấp nhận nếu như con học dương cầm, mẹ sẽ cho con quay về. Mẹ…", khi tôi còn đang kinh ngạc về cách xưng hô của Thiên Diệp với người phụ nữ ấy, Thiên Diệp đã quỳ sụp xuống: "Xin mẹ đừng làm hại đến Ái Ni."
Trong căn phòng bị bóng đêm nuốt chửng, Thiên Diệp như một vật phát sáng chiếu rọi vào thế giới của tôi.
Những hình ảnh sau khi gặp lại Thiên Diệp lần lượt hiện lên trong trí não tôi…
"Ái Ni, quả thực anh đã trốn khỏi nhà đến đây, thế nên chẳng có chỗ nào mà đi."
……..
"Thiên Diệp… vì sao anh lại học đàn?"
"Vì Ái Ni mà."
…
"Còn một việc nữa, anh không có chỗ nào để đi sao không nói với em?"
"Anh chờ Ái Ni tự mình phát hiện ra. Hóa ra bây giờ em rất quan tâm đến anh rời nhỉ! Đang tìm cách để hiểu con người của anh phai không? A, chi bằng anh sẽ kể cho en nghe hết những chuyện xảy ra bên Canađa nhé? Em không biết cuộc sống bên đó tuyệt vời thế nào đâu…"
…
Hóa ra Thiên Diệp vốn luôn muốn nói với tôi tất cả mọi chuyện liên quan đến anh, chỉ tại tôi chưa hề tin bất cứ điều gì.
Từ trước tới giờ tôi chưa