XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

cứu về các vụ scandal trong và ngoài nước gần trăm năm nay, từng săn tin và đăng không biết bao nhiêu bài viết, tuy nhiên, bức ảnh với cảnh tượng kỳ lạ này thì chưa từng gặp trong đời, đây là lần đầu tiên. Nếu hôm ấy, ngồi trên bàn ăn chỉ có ba người là Phong Bình, Đường Ca Nam và Phương Bá Thao thì chúng ta có thể coi chuyện này là một vụ đàm phán, đặc biệt là nó diễn ra sau vụ scandal tình ái của Phong Bình và Phương Bá Thao. Nhưng tối hôm ấy, có năm người cùng dùng bữa với nhau, không chỉ có con gái của Phương Bá Thao mà thậm chí còn có người em cùng cha khác mẹ của Đường Ca Nam. Đúng là ngoài sức tưởng tượng. Rốt cuộc mấy người này làm thế nào mà lại ở cùng nhau được? Lại còn trò chuyện hết sức vui vẻ? Dường như scandal của Phong Bình và Phương Bá Thao không ảnh hưởng gì tới Đường Ca Nam. Anh ta và Phương Bá Thao tỏ ra hết sức thân thiện, cởi mở.
Điều khiến người ta khó hiểu hơn là Phương Bá Thao không những đích thân tiễn Phong Bình và Đường Ca Nam xuống tầng mà còn chạy lại mở cửa xe cho Phong Bình, trông có vẻ hết sức ân cần. Dù thế nào đi nữa thì với thân phận và địa vị của Phương Bá Thao, quyết không cần phải nịnh bợ nhà họ Đường như vậy, thật là khiến người ta khó lòng mà tưởng tượng được.
Phong Bình đọc xong, ngẩng đầu lên nhìn Đường Ca Nam đang ngồi bên bàn ăn dùng bữa và hỏi: “Lạ thật, chúng ta ăn cơm ở khách sạn Thời Quang, sao phóng viên lại biết được nhỉ?”
Đường Ca Nam không ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: “Phóng viên mà, không có chỗ nào là không chui vào được”.
“Em thấy chuyện này hơi kỳ quặc”.
“Có cái gì mà kỳ quặc?” Đường Ca Nam đặt cốc xuống, ngẩng đầu mỉm cười với cô, vệt sữa dài dính trên đôi môi gợi cảm, trông rất giống trẻ con.
Phong Bình thấy tim đập nhanh hơn, ngừng lại một lát rồi nói: “Thì thấy có gì đó là là, chắc là em nhạy cảm quá. Hi hi, bài báo này viết cũng thật là…”
“Sao cơ?”
“À…” Phong Bình khẽ thở dài, nghĩ đến bốn chữ “kỹ càng tỉ mỉ”.
“Thật sao? Anh vẫn chưa đọc”. Đường Ca Nam lấy khăn lau miệng, đi lại lấy tờ báo.
Anh ta vừa mới giở tờ báo ra, nhìn thấy bức ảnh đó, sắc mặt có chút biến đổi, vẫn chưa đọc được chữ nào thì điện thoại đổ chuông, Lục quản gia đứng ngay cạnh điện thoại, liền nhấc điện thoại và nói: “Dạ, cậu cả ạ, xin cậu chờ một chút”. Nói xong nhìn Đường Ca Nam: “Cậu cả tìm cậu”.
Đường Ca Nam vừa nhìn thấy bức ảnh trên mặt báo liền biết dụng ý của Đường Hạo Vân, chắc chắn là vì Richard.
Thế là anh cất cao giọng nói: “Tôi đang vội đi làm, bảo anh ấy gọi vào di động”. Nói xong lập tức lấy điện thoại ra tắt máy.
Quản gia nói lại lời của anh ta rồi cúp máy.
Phong Bình không kìm được cười phá lên: “Anh làm gì vậy? Úp úp mở mở… là anh trai anh, đâu phải kẻ địch”.
Đường Ca Nam không trả lời, chỉ nói với quản gia rằng: “Bác lên tầng lấy cho tôi cái áo khoác”.
Lục quản gia lên tầng lấy áo.
Trong phòng không có ai, lúc ấy Đường Ca Nam mới ngồi xuống cạnh Phong Bình, không nhìn cô mà cố gắng hạ thấp giọng nói: “Này, gần đây bên ngoài không được an toàn, nếu có việc gì thì em bảo bác Lục, bác Lăng đi làm cho. Nếu bắt buộc phải ra ngoài thì gọi A Cửu đi theo…”
Bỗng nhiên nghe thấy những lời quan tâm như vậy, Phong Bình không thấy quen lắm, nét mặt toát lên vẻ ngại ngùng. Cô im lặng một lúc rồi mới nói: “Em biết rồi, hôm qua anh sai A Cửu đến bảo vệ em, em… cảm ơn anh đã nghĩ chu đáo như vậy”.
Đường Ca Nam nghe vậy không khỏi ho khan một tiếng: “Cậu ta nói như vậy sao?”
“Lẽ nào không phải?” Phong Bình hơi nhíu mày.
“Dĩ nhiên không phải… À không, đúng, đúng như thế”. Bộ não của Đường Ca Nam tăng tốc hoạt động: “Chỉ có điều, rõ ràng là anh bảo cậu ta, bảo cậu ta…” Quyết không thể nói sự thật được, anh đành phải dừng lại nhìn cô rồi cười nhạt.
Phong Bình nhớ lại câu mà A Cửu nói “giám đốc không cho tôi nói”, thế là nhầm tưởng sự lúng túng của anh ta thành xấu hổ, ngầm hiểu ý, mỉm cười rồi nói: “Em biết rồi, anh cũng phải cẩn thận đấy”.
Đường Ca Nam vẫn muốn nói gì đó nhưng lúc ấy Lục quản gia đã mang áo khoác xuống. Anh đành gác cuộc nói chuyện lại, lặng lẽ mặc áo khoác rồi xách túi ra ngoài. Phong Bình đứng dậy tiễn anh, bỗng nhiên nhìn thấy trong thùng rác ở phía trái cửa cổng có một bó hoa đã héo khô, đó là loài hoa tulip mà cô rất thích.
Cô tưởng rằng Đường Ca Nam muốn chuộc lỗi nên mỉm cười và hỏi: “Thế này là thế nào?”
Đường Ca Nam dõi theo ánh mắt của cô, chợt nhớ ra điều gì đó và nói: “À, cái này là anh An Duyệt Sinh ở Viên Thị tặng…”
Phong Bình sững người, sau đó là nhíu mày.
“Anh ta có để lại lời nhắn, ở chỗ bác Lục, em hỏi bác ấy, anh đi đây”.
Nói xong, Đường Ca Nam bước vào chiếc xe sang trọng, bác Lăng cung kính đóng cửa xe, chiếc xe từ từ phóng đi.
Sáng nay lái xe A Cửu đi làm với tâm trạng không tốt lắm, tuy trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng nhưng ánh mắt vẫn không tránh khỏi vẻ lo lắng, bất an, vừa lái xe vừa quan sát nét mặt của giám đốc qua gương chiếu hậu.
Nhưng thấy từ lúc lên xe đến giờ Đường Ca Nam có vẻ rất vui, chốc chốc lại mỉm cười bí hiểm, cứ như đan