Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2069 lượt.

g đi trên mây, không biết đang nghĩ cái gì.
Khoảng hai, ba phút sau, bỗng nhiên anh ta như chợt tỉnh giấc mộng, không nghĩ ngợi gì mà hỏi anh ta: “Cửu, chuyện hôm qua cậu làm rất tốt, tôi muốn thưởng cho cậu. Ấy… nhưng thưởng cái gì được nhỉ?”
Anh ta sờ cằm suy ngẫm một lúc.
A Cửu thấy tim mình đập thình thịch, nghĩ bụng cái gì đến sẽ đến, giơ đầu ra cũng bị chém mà rụt đầu vào cũng bị chém, đã thế thì cứ mặc kệ.
“Giám đốc, tôi rất xin lỗi về chuyện hôm qua, quả thực tôi…”
“Không sao”. Đường Ca Nam mỉm cười ngắt lời anh ta, “Điện thoại hết pin là chuyện thường tình. À, chi bằng tôi tặng cậu một chiếc điện thoại mới”.
A Cửu ngậm chặt miệng không nói gì, ánh mắt toát lên vẻ tuyệt vọng đến cực điểm.
Đường Ca Nam đã ký xong ngân phiếu, nhân lúc xe dừng lại chờ đèn đỏ đưa cho anh ta và nói: “Chiều nay cậu đi chọn, nhân tiện giúp Phong Bình chọn một chiếc”.
A Cửu cầm lấy tấm ngân phiếu, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu, không những không phạt mà còn thưởng, thật là bất thường. Lẽ nào lời cầu nguyện tối qua đã hiển linh?
Đường Ca Nam dán mắt vào đồng hồ đếm giờ trên cột đèn đỏ, suy nghĩ miên man, chiếc điện thoại trong xe bỗng nhiên đổ chuông khiến anh giật nảy mình.
Chiếc điện thoại này gần như chưa dùng bao giờ, giống như vật trang trí, không ngờ cũng có một ngày đổ chuông.
Dĩ nhiên Đường Ca Nam biết rằng người gọi điện là ai.
Anh không còn cách nào khác đành phải nhấc máy, nhắm mắt chịu đựng trận mắng mỏ của Đường Hạo Vân, sau đó tìm một lý do mà mọi người thường dùng nhất: “Anh, anh hiểu nhầm rồi, máy của em hết pin nên mới tắt máy”.
Sắc mặt của A Cửu có chút biến đổi khi nghe thấy câu ấy.
“Anh đừng sốt ruột, chuyện này em sẽ nói với anh. Sáng nay em có cuộc họp, bây giờ có văn bản quan trọng cần phải xem, lát nữa em gọi cho anh”.
Nói xong, Đường Ca Nam cúp máy không chút do dự, động tác còn nhanh hơn cả A Cửu.
A Cửu thầm than thở trong lòng, nhìn “văn bản quan trọng” trong tay anh ta, thì ra là một tờ báo buổi sáng, nhìn qua gương thì thấy bốn chữ “tạp chí giải trí”.
Anh ta không kìm được lại than thở.
Một lúc sau, chiếc xe đến tòa nhà Bắc Thần. Đường Ca Nam vừa xuống xe liền bảo A Cửu quay về, đợi lệnh của Phong Bình bất kỳ lúc nào, sau đó mới đi thang máy lên tầng. Vừa vào văn phòng, việc đầu tiên anh làm là gọi điện thoại.
Điện thoại đổ chuông một hồi lâu mới có người nhấc máy, giọng khàn trầm lắng của một người đàn ông dường như vẫn đang mơ màng trong giấc ngủ, nghe rất gợi cảm: “A lô, giám đốc Đường yêu quý, cậu đã xem báo hôm nay chưa?”
“Xem rồi”. Hai tiếng ấy như được phát ra từ kẽ răng của Đường Ca Nam.
“Cậu hài lòng chứ?” Đối phương khẽ cười
“Hài lòng cái con khỉ”. Đường Ca Nam nổi trận lôi đình, “Chẳng phải tôi đã bảo cậu là chỉ có thể đăng bức ảnh tôi bắt tay với Phương Bá Thao sao? Tại sao lại đăng bức ảnh năm người? Lại con có ba bức ảnh nhỏ, đúng là ngu hết chỗ nói”.
“À, giám đốc Đường yêu quý, chuyện này mình có thể giải thích”. Đối phương lập tức cười trừ, “Cậu biết đấy, tòa báo rất chú trọng nội dung ban đầu để đăng tin của cậu, chuẩn bị xong mọi thứ chỉ cần chờ ảnh là in ra, vì vậy, đối phương chụp ảnh ở phòng ăn, lập tức chuyển về, một khi bức ảnh ấy mà vào tay chủ biên thì làm sao có thể đến lượt mình quyết định?”
Đường Ca Nam cười khẩy, gằn giọng nói: “Vậy thì bài viết là thế nào? Tôi muốn làm sáng tỏ mối quan hệ giữa Phong Bình và Phương Bá Thao, kết quả trên báo viết những thứ linh tinh lộn xộn như thế nào? Toàn là những suy đoán vớ vẩn, những tưởng tượng lan man, vô căn cứ, một câu trọng tâm cũng không nhắc đến. Lẽ nào tôi chủ động tung tin để cho dân chúng tiêu khiển sao?”
Đối phương mếu máo, một mực xin lỗi: “Xin lỗi cậu, người bạn yêu quý nhất của mình, chuyện này tùy cậu xử lý. Mình cũng không biết rằng họ lại không nghe lời như vậy. Cậu biết đấy, một khi có liên quan đến cậu thì giới truyền thông giống như con ngựa đứt cương, điên hết cả…”
Đường Ca Nam còn muốn khóc hơn cả anh ta: “Đúng là đồ ngu, một chuyện cỏn con như vậy mà cũng làm không xong. Cậu nói xem, tôi cần một người bạn như cậu làm gì nữa”.
Đối phương xanh tái mặt mày: “Đừng mà Ca Nam, xin cậu đừng bỏ rơi mình”.
Đường Ca Nam cười khẩy: “Thế mà cũng đòi tự nhận là quen biết với giới truyền thông, hừ, bây giờ tôi đặc biệt nghi ngờ, người muốn xỏ tôi chính là cậu, Dịch Nhĩ Dương”.
Dịch Nhĩ Dương muốn khóc nhưng không thể khóc được: “Cậu hơi nặng lời rối đấy, nặng lời rồi đấy, có cho mình mười vạn lá gan thì mình cũng không dám xỏ cậu, mình…”
Đường Ca Nam chẳng thèm để ý đến lời anh ta, cúp máy đến cạch một cái.
Chuyện đã đến nước này, trút giận rồi cũng đành phải cho qua.
Đường Ca Nam nhắm đôi mắt tuyện vọng, đưa tay day huyệt thái dương đang đau âm ỉ, anh có thể dự đoán được phản ứng của người nhà họ Đường khi nhìn thấy bức ảnh này.
Lúc ấy, Đường lão phu nhân đang nhắm mắt giống anh, bà ngồi trên sofa trong phòng khách, bên cạnh có tờ báo buổi sáng.
Hàng chục năm nay, bà đã quen với việc buổi sáng thức dậy, ngồi trên sof


Duck hunt