Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
ủa cuộc thi, lại là bạn gái của Hàn Dịch. Hai em họ của cô ta cũng tham gia cuộc thi lần này, vì vậy gần đây cô ta xuất hiện liên tục trên báo chí, truyền hình.
Phong Bình đã xem vài lần đoạn video tuyên truyền trên ti vi, không quan tâm cho lắm, biết Jennifer sẽ đến nhưng không biết Dịch Nhĩ Dương cũng được mời làm giám khảo. Không chỉ vậy, đài truyền hình còn mượn hai nhân viên ở phòng làm việc của anh ta làm hướng dẫn trang phục cho các người mẫu. Vì vậy, anh ta lại muốn nhờ Phong Bình, người làm việc không công đến giúp đỡ, không ngờ đã bị từ chối.
“Cô đúng là người vô lương tâm, được gả vào cửa nhà giàu là không thèm quan tâm đến sự sống chết của bạn bè…” Dịch Nhĩ Dương khóc lóc trong điện thoại.
Phong Bình mỉm cười: “Thứ nhất, tôi vẫn chưa được gả vào nhà giàu. Thứ hai, dạo này tôi không có thời gian”.
Giọng nói của Dịch Nhĩ Dương vô cùng ai oán: “Cô thì có chuyện gì chứ? Chẳng phải là cô chủ nhàn rỗi sao?”
Phong Bình không thèm sửa lại cách dùng từ của anh ta, nghiêm túc trả lời: “Tôi thực sự không có thời gian”.
Dịch Nhĩ Dương không còn cách nào khác, đành phải cúp máy.
Phong Bình về phòng, tiếp tục cuộc họp qua điện thoại vừa bị Dịch Nhĩ Dương làm gián đoạn. Đoàn cố vấn của cô đang báo cáo công việc với cô, Bính Thần và chú lùn cũng đang nghe. Cuộc họp này kéo dài gần bốn tiếng, còn rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết, cuối cùng mọi người hẹn nhau ngày mười lăm tháng này sẽ gặp mặt ở London, lúc ấy sẽ bàn kỹ hơn.
Phong Bình vươn mình trên ghế, muốn nhấn chuông gọi người mang trà lên, nhưng lại nhớ đến thái độ của Lục quản gia, không kìm được thở dài một cái, nghĩ rằng tự mình xuống lấy thì hơn.
Cô vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy một người đang đứng ở cửa, người đó chính là Lục quản gia.
Phong Bình cố kìm nén cơn giận dữ và nói: “Bà Lục, bà đừng có lần nào cũng thế này được không? Tôi không phải là trộm, vì sao lúc nào bà cũng lén lén lút lút như thế…”
“Cô Phong, cô hiểu lầm rồi”. Lục quản gia đã ngần này tuổi đầu rồi, dĩ nhiên không dễ dàng đối phó, nói dối không đỏ mặt, giọng nói rất thẳng thắn: “Tôi thấy cô ở trong phòng một mình suốt cả buổi chiều nên muốn lên hỏi xem cô có cần gì không. Cô có cần gì không ạ?”
Phong Bình không làm gì được bà ta, cô im lặng một lúc rồi nói: “Hồng trà, cảm ơn”.
“Xin cô chờ một chút”. Lục quản gia mỉm cười tỏ vẻ hết sức “nghe lời”, sau đó quay người đi xuống.
Phong Bình thấy bà ta đi đến chỗ rẽ, bỗng nhiên cô gọi bà ta lại, sau đó bước đến cửa cầu thang, nhìn bà ta với ánh mắt của chủ nhân rồi từ từ hỏi: “Lục quản gia, bà nghĩ Đường Ca Nam có lấy tôi không?”
Lục quản gia không biết dụng ý của cô, nhưng bà ta là cao thủ trong giao tiếp, nét mặt vẫn tươi cười, tỏ vẻ khá “ngoan ngoãn”: “Chẳng phải cậu hai đã đính hôn với cô rồi sao?”
Phong Bình nhìn bà ta, nhếch mép cười rồi hết sức thẳng thắn nói: “Lục quản gia, nếu có một ngày tôi trở thành bà chủ của căn nhà này thì người đầu tiên mà tôi đuổi việc là bà”.
Thoạt nghe Lục quản gia cũng thấy sững sờ, sau đó bà ta cười rồi đáp lại cô bằng giọng điệu không hề run sợ: “Đợi sau khi cô trở thành bà chủ của ngôi nhà này rồi nói câu ấy vẫn chưa muộn”.
Phong Bình gật đầu, mỉm cười: “Được, chúng ta cứ chờ xem. Bây giờ thì hãy mang hồng trà lên đây”.
Lục quản gia vừa bưng trà lên thì A Cửu đến, anh ta cầm một chiếc điện thoại trên tay, nói là giám đốc Đường tặng cô Phong. Kiểu điện thoại hot nhất, số lượng có hạn, giá cả lên tới gần tám mươi nghìn nhân dân tệ.
Sắc mặt của Lục quản gia không được tốt cho lắm.
Vốn dĩ Phong Bình không thích điện thoại, nhưng lúc này, sự xuất hiện của chiếc điện thoại này quả là rất đúng lúc. Vì vậy cô vui vẻ cầm nó lên, cố ý hỏi ý kiến của Lục quản gia: “Bà thấy có đẹp không?”
Lục quản gia nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười và nói: “Cũng được, chỉ có điều không đẹp bằng cái mà lần trước cậu hai tặng cô Hạ Dao”.
Lần này đến lượt A Cửu biến sắc.
“Bà Lục, bà nói linh tinh gì vậy? Giám đốc tặng điện thoại cho Hạ Dao lúc nào?”
Lục quản gia thản nhiên đáp: “Không phải à? Vậy thì chắc là tôi nhớ nhầm. Cậu cũng biết đấy, cậu hai rất thích tặng đồ cho phụ nữ, tôi không nhớ rõ nữa…”
A Cửu ngạc nhiên đến ngây người.
Anh ta không dám tin Lục quản gia có thể nói những lời này trước mặt Phong Bình. Anh không kìm được quay sang nhìn Phong Bình, chỉ thấy cô không hề thay đổi sắc mặt, nhếch mép mỉm cười, không hề tỏ vẻ tức giận, chỉ xoay xoay chiếc điện thoại trên tay, không biết cô ấy đang ấn nút gì mà bỗng nhiên vang lên một âm thanh kỳ lạ, nham hiểm: “Cậu cũng biết đấy, cậu hai rất thích tặng đồ cho phụ nữ, tôi không nhớ rõ nữa…”
Không gian trong căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Phong Bình cười và nói: “Thì ra còn có chức năng ghi âm. Mấy năm rồi tôi không dùng điện thoại, khoa học kỹ thuật phát triển thật nhanh”.
Lục quản gia không biểu lộ chút cảm xúc gì, đặt hồng trà lên chiếc bàn cạnh sofa và nói: “Trà của cô”.
A Cửu dù có đần độn đến đâu thì cũng cảm nhận được sự bất thường giữa họ, nhưng anh ta không hỏi mà chỉ có th