Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1904 lượt.

a trong phòng khách sang trọng giống như hoàng thượng lâm triều vậy, mọi người ngồi vây xung quanh, họ đều là những người bên ngoại của bà. Những nội dung mà họ bàn luận dù chỉ là vấn đề làm đẹp, dưỡng sinh thì cũng đều nghiêm túc giống như đang bàn bạc việc triều chính vậy.
Chỉ có điều, bây giờ vẫn chưa đến lúc bàn luận viển vông, trong phòng khách chỉ có bà và Đường Minh Tuyên.
Đường lão phu nhân ở góa từ khi còn trẻ, hồi trẻ, bà rất muốn dạy dỗ con gái trở thành một người hiền dịu, nết na. Kết quả là già néo đứt dây, con gái bà đã đi theo con đường hoàn toàn ngược lại với mong muốn của bà, vì thế mà đau khổ suốt nửa đời còn lại, sinh sống ở nước ngoài xa xôi. Tình yêu ấy không được con gái báo đáp lại, nên bà chuyển nó sang cháu ngoại, có yêu có hận, có buồn có đau, nhưng xét cho cùng thì yêu vẫn lớn hơn hận, vì vậy Đường Minh Tuyên có thể nói những lời mà người khác không dám nói.
“Cháu thấy cái cô Phong Bình này không đơn giản”.
“Vậy sao?” Đường lão phu nhân im lặng một lúc lâu rồi mới trả lời, Đường Minh Tuyên đã quá quen với thói quen này của bà.
“Trước đây cháu chưa bao giờ nghe đến tên cô ta, bữa tiệc từ thiện của hội quán Hồng Nhật là lần đầu tiên cô ta lộ diện. Lúc ấy, cô ta là bạn gái của Phương Bá Thao nhưng sáng hôm sau lại ở trong biệt thự của anh hai. Bác Lục cũng nói chưa bao giờ thấy cô ta… Sau đó, anh hai như trúng tà, kiên quyết đòi đính hôn với cô ta, hoàn toàn không quan tâm đến sự phản đối của cả nhà…”
Nói đến đây, cô ta lén liếc nhìn nét mặt của bà ngoại, không phát hiện có gì bất thường nên nói tiếp: “Quan hệ giữa cô ta và Phương Bá Thao chắc chắc không bình thường chút nào. Nhưng anh hai không những không quan tâm mà còn cùng họ ăn tối. Đây không phải là tác phong của anh hai, không biết rốt cuộc Phong Bình đã cho anh ấy ăn bùa mê thuốc lú gì. Còn nữa, Richard, cậu ta với Phương Quân Di yêu nhau, Phong Bình cũng là do Phương Bá Thao đưa vào giới thượng lưu, cháu sợ bên trong có…” Nói đến đó bỗng nhiên cô dừng lại.
“Có gì?”
“Cháu lo Phong Bình lai lịch không rõ ràng, anh hai đúng là không dứt ra được rồi”. Câu nói của Đường Minh Tuyên đầy hàm ý.
“Cháu tưởng rằng cô ta chịu sự sai khiến của ai, đến quyến rũ anh hai của cháu sao?” Cuối cùng Đường lão phu nhân cũng mở mắt, ánh mắt bà nhìn cháu gái sắc như dao, bỗng nhiên bà cười khẩy và nói: “Sức tưởng tượng của cháu quả là phong phú. Còn có thể kéo cô ta và Richard lại với nhau. Cháu tưởng ta không thích cái người ở nước ngoài kia nên bỏ rơi cháu mình sao? Ta nói cho cháu biết, không bao giờ có chuyện đó. Ta biết các cháu nghĩ những gì, tất cả cũng chỉ vì lo có người chia gia sản với mình…”
Đường Minh Tuyên nghe thấy những lời đó, bỗng chốc mặt đỏ như gấc chín, vừa ấm ức vừa khó xử, không nói được lời nào, một lúc sau mới mếu máo nói: “Sao bà có thể nói như thế được, từ trước đến nay cháu chưa bao giờ nghĩ như thế, cháu…”
“Ta biết cháu không có, ta nói là nói hai anh của cháu”. Đường lão phu nhân nhẹ giọng nói, yên lặng một lúc, bỗng nhiên thở dài: “Chỉ có điều, những điều mà cháu lo lắng không phải là không có lý. Họ Phong kia cần phải điều tra kỹ càng mới được, xem xem rốt cuộc lai lịch thế nào”.
Đường Minh Tuyên vẫn thấy ấm ức, bĩu môi không nói gì.
Đường lão phu nhân cũng thấy lúc nãy mình nói hơi nặng lời nên dịu dàng dỗ dành cô cháu gái, Đường Minh Tuyên vui vẻ trở lại, can tâm tình nguyện đi làm việc.
Lại nhắc đến Phong Bình, cô không hiểu vì sao An Duyệt Sinh lại tặng hoa cho mình, sau khi tiễn Đường Ca Nam, cô về phòng hỏi Lục quản gia mẩu giấy, sau khi đọc xong cảm thấy… không còn gì để nói. Có thể nói rằng tuy An Duyệt Sinh dùng từ có vẻ rất khẩn thiết nhưng cô vẫn cho rằng hành động này là thừa, dù gì thì chiếc bình ấy không phải là cô tặng không cho anh.
Hay nói cách khác, anh ta có dụ ý khác?
Cô nghĩ một lúc, nhấc máy, ấn số điện thoại ghi trên mẩu giấy, nhưng nghĩ lại liền cúp máy. Anh ta đã tặng bó hoa này mấy ngày rồi. Mấy hôm trước cô đã không gọi lại thì bây giờ càng không cần thiết, nếu không người khác lại tưởng cô sóng lòng trào dâng, cần phải cân nhắc mấy ngày mới nhấc điện thoại.
Thế là cô tiện tay vứt mẩu giấy ấy vào thùng rác, đứng dậy đi lên tầng.
Lúc ấy Phong Bình không biết rằng, nét mặt, cử chỉ của cô lúc nãy đã lọt vào mắt Lục quản gia, làm khơi dậy sự nhảy cảm và những suy đoán vốn có của một người phụ nữ. Ba ta nhặt mẩu giấy trong thùng rác lên, hơn nữa, vào một ngày nào đó, nhân cơ hội ra ngoài mua đồ, đi vào bốt điện thoại công cộng, sau khi nói chuyện vài câu, bà ta tỏ ý gọi nhầm máy rồi hết sức bình tĩnh cúp điện thoại.
Tuy nhiên, chúng ta phải tạm gác chuyện đó sang một bên.
Hiện nay, chuyện náo nhiệt nhất của thành phố Thánh Anh là cuộc thi người mẫu do đài truyền hình Thánh Anh tổ chức.
Đoạn video tuyên truyền cho cuộc thi đã được giới truyền thông phát sóng nhiều lần, còn sáng tác cả bài hát riêng cho cuộc thi, do ca sĩ hot nhất lúc ấy là Hàn Dịch và quán quân lần thi trước cùng song ca. Chu Tân Trúc từng giành danh hiệu quán quân c